Soạn bài luyện nói kể chuyện

-

Hướng dẫn Soạn Bài 7sách giáo khoa Ngữ văn 6 tập một. Nội dung bài Soạn bài Luyện nói kể chuyện sgk Ngữ văn 6 tập 1bao gồm đầy đủ bài soạn, tóm tắt, miêu tả, tự sự, cảm thụ, phân tích, thuyết minh… đầy đủ các bài văn mẫu lớp 6 hay nhất, giúp các em học tốt môn Ngữ văn lớp 6.

Bạn đang xem: Soạn bài luyện nói kể chuyện


*

Soạn bài Luyện nói kể chuyện sgk Ngữ văn 6 tập 1

I – Chuẩn bị

Dàn bài chung:

– Mở bài:Giới thiệu nhân vật, sự việc

– Thân bài:Diễn biến của sự việc

– Kết bài:Kết cục của sự việc

1. Trả lời câu hỏi1 trang 77 sgk Ngữ văn 6 tập 1

Lập dàn bài theo một trong những đề bài sau:

a) Tự giới thiệu về bản thân.

b) Giới thiệu người bạn mà em quý mến.

c) Kể về gia đình mình.

d) Kể về một ngày hoạt động của mình.

Trả lời:

a) Tự giới thiệu về bản thân:

Mở bài:Tự giới thiệu:

– Tên, tuổi, học sinh trường… nhà ở tại…

Thân bài:

Kể một số chi tiết về gia đình và bản thân:

– Gia đình em gồm những ai? Làm nghề gì?

– Căn nhà em đang ở có đặc điểm gì?

– Bản thân em có năng khiếu, sở thích gì?

– Tình cảm của em đổi với gia đình, bè bạn.

Kết bài:

Cảm nghĩ của bản thân:

– Yêu mến, gắn bó với gia đình, bè bạn.

– Mong muốn được làm quen với tất cả các bạn.

b) Giới thiệu người bạn mà em quý mến:

Mở bài:

– Bạn ấy tên là gì, quê quan địa chỉ ở đâu?

Thân bài:

– Lý do thích bạn ấy?

– Bạn ấy có những phẩm chất gì?

– Ngoại hình của bạn ấy như thế nào?

– Bạn ấy là người như thế nào đối với mọi người?

– Ước mơ của bạn ấy?

Kết bài:

– Nhấn mạnh lý do yêu quý bạn ấy và khẳng định đó là bạn thân của tôi

c) Kể về gia đình mình:

Mở bài:

– Gia đình ở đâu?

– Gồm có mấy người?

Thân bài:

– Kể về các thành viên trong gia đình: nhà có mấy người: ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, em…

– Với từng người, chú ý kể, tả: chân dung ngoại hình, tính cách, tình cảm, hoạt động, công việc hàng ngày…

Kết bài:

– Khẳng định gia đình rất hạnh phúc như thế nào?

d) Kể về một ngày hoạt động của mình.

Mở bài:

Tự giới thiệu:

– Tên, tuổi, chỗ ở, vài nét về gia đình.

– Học lớp…, trường…

Thân bài:

Các hoạt động trong ngày:

– Buổi sáng:

+ Thức dậy lúc mấy giờ? Làm những việc gì?


+ Đi học lúc nào? Trường xa hay gần?

– Buổi trưa:Ăn uống, nghỉ ngơi.

– Buổi chiều:

+ Giúp việc gia đình (dọn dẹp nhà cửa, dạy em học…).

+ Học và làm bài tập.

+ Giải trí (thể thao, văn nghệ, …)

– Buổi tối:

+ Quây quần cùng gia đình trò chuyện, vui chơi…

+ Chuẩn bị bài cho ngày mai.

+ Đi ngủ.

Kết bài:

Cảm nghĩ của em:

– Em rất quý thời gian, biết sử dụng thời gian vào những việc có ích.

– Cố gắng rèn luyện nề nếp tốt trong cuộc sống hằng ngày.

2. Dàn bài tham khảo

a) Tự giới thiệu về bản thân.


*

b) Kể về gia đình mình.


*

II – Luyện nói trên lớp

Yêu cầu về hình thức:

– Người nói:

+ Kết hợp cử chỉ, điệu bộ, có lời dẫn, bộc lộ tình cảm khi kể.

+ Tự tin, tự nhiên, đang hoàng, mắt nhìn vào mọi người.

+ Xác định vị trí đứng nói phù hợp.

+ Cách nói phải trôi chảy diễn cảm, phù hợp với sự việc (có thể kết hợp với nét mặt, điệu bộ).

+ Lời kể phải mạch lạc, rõ ràng, trong sáng

+ Phát âm chuẩn chính tả

+ Nói đúng nội dung, yêu cầu đề

– Người nghe:

+ Lĩnh hội được nội dung phần trình bày nói của bạn.

+ Có ý kiến nhận xét, đánh giá bài nói của bạn.

+ Bổ sung thêm nội dung mà bài trình bày của bạn chưa đủ (nếu cần)

Yêu cầu về nội dung:

– Nội dung phải đầy đủ, mạch lạc.

– Các ý phải được sắp xếp hợp lý.

– Bám vào dàn bài để trình bày.

1. Chia tổ luyện nói theo dàn bài

2. Chọn một số học sinh nói trước lớp

Khi nói, học sinh chú ý:

– Nói to, rõ để mọi người đều nghe;

– Tự tin, tự nhiên, đàng hoàng mắt nhìn vào mọi người.

III – Bài nói tham khảo

1. Tự giới thiệu về mình


*

2. Giới thiệu về mình và giađình


*

– Dưới mái nhà người thân?

Kết bài:

– Chia tay với mọi người.

– Cảm nghĩ về sự thay đổi của quê hương.

– Xúc động , hẹn ngày gặp lại.

Bài tham khảo 1:

Quê nội em ở rất xa thành phố nên chẳng mấy khi em được về thăm. Nam nay dù dã mười hai tuổi nhưng em cũng mới chỉ được về thăm ông bà nội có một lần. Lần ấy lâu lắm rồi, từ khi em còn nhỏ lắm nên hầu như em chẳng nhớ điều gì nữa. Thế nhưng tuần vừa qua, cảm ơn những ngày nghỉ của bố, em đã được về quê nội.

Bố báo tin mừng trước ba ngày. Ba ngày là khoảng thời gian quá lâu để hâm nóng niềm vui và chờ đợi. Thế rồi cuối cùng em cũng chờ được đến lúc lên tàu. Chuyến tàu hôm ấy đông đúc và ồn ã lắm. Dường như em có cảm giác ai cũng về quê thì phải.

Con tàu lăn bánh rời khỏi sân ga trong một niềm vui mừng bâng khuâng khó tả. Tàu chạy gần cả một ngày nhưng em không muốn ngủ. Cảnh vật bên đường mới thích làm sao.

Hết làng mạc lại đến cánh đồng, rồi đồi bãi bát ngát mênh mông. Hai bên đường lúc thì rợp một màu xanh, lúc lại nhộn nhịp vô cùng khi tàu đi qua phố chợ. Em đang miên man suy nghĩ thì tàu đến sân ga.

Nhà nội cách sân ga chưa đầy nửa cây số nên bố quyết định cả nhà đi bộ. Bước trên con đường mà dưới chân sỏi và đá cứ kêu lạo xạo, em thấy có một cái gì đó lạ vô cùng. Một cảm giác em chưa từng được trải qua. Loáng cái đã đến cổng nhà bà nội.

Chiếc cổng bằng tre cũ kỹ, che một phần giàn mướp sai trĩu quả bên trong. Thấy cả nhà đã về tới cổng, bà nội vui mừng ra đón. Không hiểu sao lúc ấy tự nhiên em vứt ngay túi đồ xuống đất sà vào lòng bà nội mà nức nở. Buổi tối hôm ấy qua đi trong một giấc ngủ ngon làn cùng bà nội.

Sáng hôm sau bà gọi em dậy sớm và hình như em cũng không muốn ngủ lười như ở trên thành phố. Bây giờ em mới kịp quan sát kỹ ngôi nhà của ông bà nội.

Ngôi nhà ba gian lâu ngày bị gió sương làm chuyển sang màu nâu bạc. Nhưng bên trong vẫn toát lên vẻ ấm cúng, thiêng liêng và gần gũi vô cùng. Trong bữa cơm buổi sáng, em cố khớp những hình ảnh đã hình dung với hình ảnh thực của ông bà nội. Ông bà trẻ hơn so với suy nghĩ của em.

Dù đã ngoài bảy mươi nhưng ông vẫn khỏe mạnh và quắc thước. Bà nội tóc có bạc hơn nhưng bà vẫn còn nhanh nhẹn lắm.

Bữa cơm vừa xong là lúc em bắt đầu được thưởng thức những cảm giác thú vị của đồng quê. Trong khi ông bà miệng bỏm bẻm nhai trầu cùng bố mẹ em và các chú bàn công chuyện thì em được các anh chị họ rủ ra đồng chơi.

Hôm nay em là nhân vật trung tâm nên anh chị nào cũng giành phần để chăm chút cho cậu em từ thành phố mới về. Ôi! Những ngày ở quê, các anh chị đã cho em biết thêm bao điều thú vị. Và có lẽ vui mừng hơn cả là những trò chơi của tụi nhỏ ở nông thôn.

Lần đầu tiên em biết thế nào là một con diều sáo. Và lại còn được anh hai cho cầm dây mới thích chứ. Rồi còn biết thêm trò chơi chọi dế, đánh cỏ gà, đá bóng bằng trái bưởi phơi khô…lại còn cả những buổi được đi chăn trâu thật là ngộ nghĩnh. chỉ vài ngày mà em quen thêm bao nhiêu người bạn mới. Điều lạ là ai cũng dễ gần, cũng dễ chơi và nhanh thân thiết lắm chẳng như trên thành phố.

Những ngày ở quê vội vã qua đi trong sự nuối tiếc của em vì hầu hết những cuộc chơi còn đang dang dở. Ngày trở về thành phố ông bà còn cho rất nhiều quà. Bà ôm em vào lòng khóc nhưng không rơi nước mắt. Bà nói: Cháu bà ngoan! Về thành phố nhớ chăm chỉ học hành, lần sau trở lại chắc cháu bà lớn lắm.

Xem thêm: Lập Dàn Ý Cho Bài Văn Miêu Tả Một Đêm Trăng Nơi Em Ở Quê Em Lớp 6

Em không nức nở như lúc mới về mà chỉ dửng dưng. Ở trong lòng bà em cảm thấy quê nội ấm áp, thiêng liêng, cao quý mà gần gũi xiết bao.

Bài tham khảo 2:

Bố mẹ tôi lấy nhau ở thành phố nên nghiễm nhiên sinh tôi ra cũng ở thành phố, dẫu vậy bố mẹ tôi luôn nhắc nhở tôi phải nhớ đến quê hương. Thế nhưng quê tôi ở xa quá, phải đợi đến khi tôi học lớp 6 bố mẹ tôi mới cho phép tôi về quê và ở một với bà nội một thời gian.

Khỏi phải nói tôi đã hồi hộp và sung sướng như thế nào khi được bố mẹ cho phép về quê. Ngày lên đường về quê nội, bố mẹ tôi dặn đủ thứ nào phải ngoan, phải nghe lời bà không được để bà buồn. Tôi vâng dạ rối rít.

Sau nửa ngày đi tàu và mấy tiếng đi ôtô, quê nội đã hiện ra trước mắt tôi. Đó là một vùng đất trung du có những quả đồi lúp xúp và những rừng cọ có tán xoè rộng như những chiếc ô che đầu.

Nhà nội tôi nằm nép ở chân đồi, muốn vào nhà phải đi trên một cây cầu tre bắc qua một con suối nhỏ. Nhà nội tôi không nhiều tầng như những ngôi nhà ở thành phố mà chỉ là ngôi nhà ngói năm gian, có rất nhiều cửa sổ và xung quanh là vườn cây xanh tốt, đằng trước là vườn rau đủ loại.

Tất cả đều được phủ lên bằng một màu xanh mát. Bởi vậy cảm giác đầu tiên khi đặt chân lên nhà nội là một cảm giác mát mẻ thanh bình của một miền quê vùng trung du.

Từ nhà nội nhìn ra phía trước, tôi lại thấy những quả đồi thấp, ở đó có một màu xanh của cây cỏ, và xen lẫn là những thân cọ khẳng khiu cao vút. Buổi chiều, khi ông mặt trời sắp lặn, tôi nghe văng vẳng tiếng mõ của đàn bò no nê trở về, đâu đó còn có tiếng reo hò của lũ trẻ chăn trâu. Trên không trung từng đàn chim ùa bay qua.

Buổi chiều ở quê nội thật đẹp và yên bình, tôi ước ao được cùng các bạn nhỏ nơi này dạo chơi ở trên những quả đồi, trên những cánh đồng xanh mát. Sau một ngày đi đường vất vả mệt nhọc, tôi ngủ thiếp đi trong lòng nội. Đang trong giấc ngủ ngon lành, tôi bỗngnghe thấy tiếng chim hót líu lo như cất lên ngay cạnh nơi tôi ngủ, tôi choàng tỉnh giấc và mải mê nghe, tiếng chim hót nghe trong trẻo, lảng lót như một điệu nhạc cất lên chào buổi sáng.

Ngoài sân tiếng mẹ con nhà gà mái cũng lục tục gọi nhau đi kiếm ăn, hai chú cún con đùa rỡn nhau trên sân. Ôi, buổi sáng ở đây thật tuyệt vời.

Tôi chạy ra sân ngắm nhìn cảnh vật, ông mặt trời đã hé mắt nhìn ở phía đằng đông, cây chuối trong vườn đung đưa trong gió, ngoài ao đàn cá tung tăng bơi lội, thỉnh thoảng lại chạy ào xuống đáy ao như chơi chốn tìm. Bữa sáng ở quê được dọn ra thật đơn giản chỉ có khoai lang luộc. Bà biết tôi thích món này nên đã chuẩn bị từ trước, củ khoai của quê nội tôi không to nhưng lại rất bở và ngọt.

Tôi thích thú ăn đến no bụng. Ăn sáng xong hai bà cháu dẫn tôi lên nương hái chè, quê bà tôi chè được xem là món đặc trưng nhất. Quả đồi thoai thoải nằm ngay sau nhà của nội tôi và được trải lên một màu xanh mướt của những búp chè non. Nội tôi tuy đã già nhưng hai tay vẫn thoăn thoắt hái chè. Hai bà cháu vừa làm vừa chuyện trò vui vẻ, cười vang khắp quả đồi.

Đến gần trưa, khi ông mặt trời bắt đầu toả ánh nắng lên khắp nương chè cũng là lúc bà cháu tôi trở về nhà. Bóng bà như cùng nghiêng nghiêng theo bóng nắng, tôi thấy thương bà quá, bà đã già rồi mà vẫn còn vất vả. Bà mủm mỉm cười: Bà vất vả quen rồi, làm lụng cũng giúp con người ta khoẻ mạnh hơn đấy cháu ạ.

Buổi chiều, khi cái nắng hè đã dìu dịu, tôi ra cổng đứng trên cầu thả hồn theo dòng nước trong veo, trong đến nỗi tôi có thể nhìn thấy cả sỏi và cát ở dưới đáy. Thỉnh thoảng có đàn cá lững lờ bơi và chỉ nghe thấy một tiếng động nhỏ là tất cả lại biến mất.

Chỉ sau mấy ngày ở quê nội tôi đã có thêm rất nhiều bạn, những người bạn chân chất thật thà và họ rất quý tôi. Họ thường rủ tôi đi chơi, giới thiệu cho tôi nghe những thứ đặc trưng của vùng thôn quê. Và thú nhất là vào buổi trưa, chúng tôi lại leo lên đồi cọ, ở đó cái nắng nóng đâu chẳng thấy mà chỉ thấy gió mát và bóng râm.

Chúng tôi ngồi dưới tán cọ, nghe gió thổi xào xạc trên những tàu lá cọ, cả rừng cọ đung đưa theo nhịp gió, nghe như bản nhạc của đồng quê. Giữa không gian thanh bình ấy tôi thấy mình như lạc đến một nơi nào xa lắm. Quê nội tôi thật đẹp phải không các bạn!

Thời gian thấm thoắt trôi đi, đã đến lúc tôi phải rời quê nội trở về thành phố. Ngày chia tay, bà nội nhìn tôi rơm rớm nước mắt, bà chúc tôi học giỏi để sang năm lại về thăm bà. Các bạn trong xóm cũng đến tạm biệt tôi. Bước lên xe, lòng tôi đầy tiếc nuối, quê nội cứ khuất dần ở phía sau, tôi thầm hứa sang năm sẽ học thật giỏi để lại được bố mẹ cho về thăm nội. Trong tôi, quê nội thật gần gũi và thân thương đến lạ thường.

2. Kể về một cuộc thăm hỏi gia đình liệt sĩ neo đơn

Trả lời:

Xác định yêu cầu đề:

– Thể loại: Tự sự (kể chuyện).

– Nội dung: Một cuộc thăm hỏi gia đình liệt sĩ neo đơn.

Lập dàn ý

Mở bài:

– Thời gian, thành phần tham dự, đối tượng được thăm.

Thân bài:

– Kể lại diễn biến cuộc đi thăm:Mục đích cuộc đi thăm;Các sự việc cụ thể trong buổi thăm viếng (hỏi thăm sức khoẻ, tặng quà, giúp đỡ một số việc cần thiết,…).

– Thái độ, tình cảm của người đến thăm và người được thăm.

Kết bài:

– Cảm nghĩ của em.

– Hiểu rõ thêm về đạo lí của dân tộc ta. Biết ơn và có trách nhiệm đối với những gia đình có công với cách mạng.

Bài tham khảo:

Sáng chủ nhật tuần trước, lớp em tổ chức đi thăm một số gia đình thương binh, liệt sĩ ở địa phương. Tổ em được phân công thăm bà Phan, mẹ liệt sĩ và chú Hiển, thương binh nặng, cụt cả hai chân trong chiến dịch giải phóng Sài Gòn năm 1975.

Nhà bà Phan nằm sâu trong một con hẻm ở đường Bàn Cờ. Bà là mẹ của liệt sĩ Trương Tấn Quang, hi sinh anh dũng trong chiến dịch biên giới Tây Nam. Bản thân bà trước đây cũng là một cơ sở hoạt động cách mạng nội thành và đã từng bị địch bắt giam, tra tấn dã man.

Tuổi già sức yếu, bà Phan sống dựa vào tiền trợ cấp gia đình liệt sĩ và sự đùm bọc của nhân dân trong phường. Cách đây hơn một tháng, phòng Giáo dục quận 3 đã tặng bà ngôi nhà tình nghĩa, thay thế cho căn nhà dột nát chật chội.


Thấy chúng em tới, bà mừng lắm: Các cháu đến thăm bà đấy ư? Khuôn mặt nhăn nheo vụt tươi lên bởi nụ cười đôn hậu. Bạn Thu Hương thay mặt cho tổ hỏi thăm sức khoẻ của bà. Bạn Tiến Thành cắm một bó hoa tươi vào bình rồi kính cẩn đặt lên bàn thờ. Mùi nhang trầm tỏa ấm cả gian nhà. Từ trong ảnh, đôi mắt trong sáng của chú Quang nhìn chúng em trìu mến.

Chúng em biếu bà mấy ký đường, vài hộp sữa, chục trứng gà, chục cam và ít thuốc bổ… Bà xúc động cảm ơn chúng em. Em thầm nghĩ là không gì có thể đền đáp xứng đáng công lao của những người mẹ đã cống hiến, hi sinh đứa con ruột thịt của mình cho Tổ quốc.

Rồi chúng em quây quần bên cánh võng, nghe bà kể về những kỉ niệm trong đời hoạt động cách mạng của mình; kể về chú Quang, người con trai yêu quý. Cảnh tượng bà cháu sum vầy thật vui vẻ và ấm cúng.

Từ giã bà Phan, chúng em sang thăm chú Hiển. Chú ngồi trên xe lăn, tươi cười chào đón chúng em. Tuy là một thương binh nặng nhưng chú Hiển vẫn rất lạc quan. Chú là một tấm gương sáng về nghị lực và ý chí khắc phục khó khăn.

Theo lời Bác dạy: Thương binh tàn nhưng không phế, chú Hiển vẫn cần cù làm việc bằng đôi tay tài hoa của mình. Chú hướng dẫn cho vợ con đan lát những mặt hàng thủ công mĩ nghệ bằng mây, tre, lá. Bàn tay cầm súng năm xưa giờ đây đang thoăn thoắt luồn những sợi mây óng chuốt, tạo nên những chiếc khay, chiếc giỏ xinh xắn, làm đẹp cho mọi nhà.

Chúng em nhận giúp đỡ gia đình chú đã hơn nửa năm nay nên đến nhà chú thấy việc là làm. Nhóm nữ giúp cô Hồng dọn dẹp nhà cửa cho ngăn nắp, Bạn Thủy, bạn Dung hướng dẫn hai em con chú Hiển giải những bài toán khó. Chúng em quyên góp tiền mua tặng sách vở và một số đồ dùng học tập cho hai em.

Chú Hiển nói lên ước nguyện của mình là cố gắng nuôi các con ăn học đến nơi đến chốn. Với tình hình sức khoẻ và hoàn cảnh gia đình của chú, điều ấy quả thật chẳng dễ chút nào. Nhưng chúng em tin rằng với tinh thần phấn đấu và quyết tâm cao, ước vọng của chú sẽ thành hiện thực.

Buổi đi thăm các gia đình thương binh, liệt sĩ kết thúc tốt đẹp. Trên đường về, chúng em bàn bạc để tìm cách giúp đỡ các gia đình ấy sao cho có hiệu quả hơn. Đạo lí Uống nước nhớ nguồn của dân tộc nhắc nhở chúng em sống sao cho có nghĩa có tình đối với những người có công với đất nước. Em càng hiểu sâu sắc hơn về lòng biết ơn – nền tảng đạo đức, đạo lí truyền thống của dân tộc ta.

3. Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

Trả lời:

Xác định yêu cầu đề:

– Thể loại: Tự sự (kể chuyện).

– Nội dung: Một chuyến đi thăm di tích lịch sử (Địa Đạo Củ Chi).

Lập dàn ý

Mở bài:

– Giới thiệu Địa Đạo Củ Chi

– Lí do đến thăm?

– Ai tổ chức? Dịp nào? Tại sao đến?Ví dụ: Để tìm hiểu thêm về văn hóa, lịch sử giải phóng miền Nam, chiến tranh Đông Dương.

– Để lại ấn tượng sâu sắc về một thời chiến tranh oanh liệt.

Thân bài:

– Tả bao quát:

+ Kể về những kế hoạch bàn với bạn bè ở lớp (phân công làm gì, giờ giấc hành trình)

+ Kể chuyến đi trên con đường dốc, ngoằn ngoèo

+ Tâm trạng;Tâm trạng khi từ xa nhìn thấy bảng chữ :”Địa đạo Củ Chi”;Giới thiệu sơ về Địa đạo;Tả bao quát địa đạo Củ Chi

– Kể:

+ Kể trình tự các nơi được đến thăm(kho lương thực, hầm bẫy, nơi bàn quân sự, nơi ăn uống,…)

+ Kể + tả các lối đi

+ Kể những thứ mà hướng dẫn viên làm

+ Kể những hoạt động tìm hiểu lịch sử (trò chơi, giải đáp,…)

Kết bài:

– Tâm trạng, cảm nghĩ, hứa hẹn…

4. Kể về một chuyến ra thành phố

Trả lời:

Xác định yêu cầu đề:

– Thể loại: Tự sự (kể chuyện).

– Nội dung: Một chuyến ra thành phố.

Lập dàn ý:

Mở bài:

– Lý do ra thành phố?

– Đi với ai? Ấn tượng chung?

Thân bài:

– Trước khi lên đường: Tâm trạng;Việc chuẩn bị.

– Lên đường:Không khí trên xe;Quang cảnh hai bên đường.

– Đến nơi:Quang cảnh chung;Diễn biến cuộc tham quan (nghe thuyết minh, quan sát thực tế, chụp hình lưu niệm, mua sắm, xem văn nghệ)?

Kết bài:

– Chia tay với mọi người.

– Cảm nghĩ về sự thay đổi của quê hương.

– Xúc động , hẹn ngày gặp lại.

Bài trước:

Soạn bài Chữa lỗi dùng từ (tiếp theo) sgk Ngữ văn 6 tập 1

Bài tiếp theo:

Soạn bài Cây bút thần sgk Ngữ văn 6 tập 1

Trên đây là bài Hướng dẫn Soạn bài Luyện nói kể chuyện sgk Ngữ văn 6 tập 1đầy đủ và ngắn gọn nhất. Chúc các bạn làm bài Ngữ văn tốt!