Kể lại chuyện uy lít xơ trở về

-

Tôi là Tê-lê-mác, nam nhi của vị nhân vật Uy-lít-xơ. Sau Lúc hạ được thành Tơ-roa, người phụ vương mập mạp của mình đang yêu cầu trải qua hai mươi năm lênh đênh trên biển cả, tranh đấu cùng với rất nhiều thử thách trước lúc về được quê hương I-tác


Tôi là Tê-lê-mác, đàn ông của vị nhân vật Uy-lít-xơ. Sau khi hạ được thành Tơ-roa, người phụ thân béo phệ của tôi vẫn yêu cầu trải qua hai mươi năm lênh đênh trên biển cả, chống chọi cùng với không ít thách thức trước lúc về được quê nhà I-tác.

Bạn đang xem: Kể lại chuyện uy lít xơ trở về

Thuyền của phòng vua xứ Phê-a-ki gửi cha tôi về I-tác, cập bến vào đúng thời khắc mẫu thân tôi đang gặp vấn đề bởi vì bọn cầu hôn thúc ép. Bà tìm giải pháp chối từ bỏ, bèn đem loại cung của phụ vương tôi ra, giao hẹn: hễ kẻ nào giương được cung, bắn xuyên thẳng qua mười nhì mẫu vòng rìu thì bà sẽ mang kẻ kia. Tất cả bầy cầu hôn rất nhiều thất bại, trừ một người. Ấy đó là phụ vương tôi. Tôi nhận ra ông ngay lập tức lập tức vì thần hình vạm vờ, lực lưỡng cánh tay giương cung nỗi cơ bắp cuồn cuộn, rắn cứng cáp, ánh nhìn cháy rừng rực nhỏng ngọn gàng lửa phương diện ttách. Tôi kể nhanh sự tình với thuộc phụ thân trừng trị đàn cầu hôn tương tự như gần như gia nhân bội phản. Lúc rửa chân mang đến thân phụ, nhũ mẫu mã Ơ-ri-clê đã nhận ra người qua vết sẹo sinh hoạt chân với mặt mặc dù bị phụ thân ngnạp năng lượng lại, nhũ mẫu mã vẫn rước chuyện nhắc đến mẫu thân. Thật trái với mọi gi tôi tưởng tượng, chủng loại thân tôi thiếu tín nhiệm.

Sau bao năm xa cách, đúng ra khoảng thời gian rất ngắn gặp gỡ lại, bố mẹ đề nghị ôm hôn nhau đặm đà, tuy vậy thật cần thiết hiếu nổi: thân phụ ngồi dựa vào một cây cột cao, mắt nhìn xuống khu đất trong những khi người mẹ bước qua ngưỡng cửa bằng đá đến ngồi trước mặt phụ thuộc một bức tường chắn dối diện. Giữa hai bạn là nhà bếp hồng cháy rừng rực. Im yên. Một sự vắng lặng khó đọc mang lại nghẹt thlàm việc khiến tôi quan yếu chịu nổi. Tôi thấy bà mẹ tôi thật bất công với phụ vương bèn buông lời trách bà gay gắt, rằng: bạn thiệt độc ác, thật nhẫn trung khu, trái tyên ổn tín đồ là bởi Fe đá...

Xem thêm:

Mặc mặc dù bị tôi, đứa con yêu thương trách cđọng nặng nài, cơ mà Pê-nê-lốp, bà mẹ tôi, vẫn nói rất nhiều lời an ninh. Người nói với tôi nhằm bóng gió với phụ thân rằng họ gồm có tín hiệu riêng biệt để nhận ra nhau. Cha tôi nhẫn nhịn mỉm cười và nói cùng với tôi gần như lời có cánh. Tôi chỉ biết đáp lại: “Cha nhiệt thành, việc này xin để tùy phụ thân định liệu, bởi xưa nay phụ vương vẫn là tín đồ lừng danh chí lý, ko một kẻ phàm è như thế nào sánh kịp”.


Nói rồi, theo lời phụ vương, đều người rửa mặt cọ, ca hát nhảy đầm múa như trong nhà đã làm cho lễ cưới. Cha cũng đi tắm cùng Lúc tự phòng tắm giặt bước ra, trông người mẫu nlỗi một vị thần. Người trnghỉ ngơi về nơi cũ, đối lập với mẹ với nói: Khốn khổ! Hẳn là các thần tiên núi Ô-lem-pơ đã ban cho đàn bà một trái tyên sắt đá rộng ai hết... vị một tín đồ khác chắc hẳn không dám ngồi xa ck như vậy, lúc ông chồng đi biền biệt hai mươi năm ttách, trải qua bao nỗi gian khổ, nay bắt đầu trlàm việc về xứ đọng sở”. Người quay sang nói với nhũ mẫu mã Ơ-ri-clê: “Già hãy kê đến tôi một mẫu chóng để tôi ngủ một mình”. Mẹ tôi vẫn rất bình an đáp lời thân phụ tôi và nói cùng với nhũ mẫu: “Ơ-ric-lê! Già hãy khênh cái chóng chắc chắn là thoát ra khỏi gian chống vách tường bền vững vì chưng chính tay Uy-lít-xơ xây yêu cầu, rồi rước da rán, chăn cùng vải vóc rất đẹp trải lên giường”.

Mẹ nói vậy bao gồm ý thử thân phụ với thân phụ tự dưng lag mình hỏi: “Ai sẽ di dịch nệm tôi đi chỗ khác vậy? Nếu không có thần linch trợ giúp do đó bạn có tài duy nhất cũng cực nhọc lòng làm cho được vấn đề này”. Cha tôi đang nhắc tức khắc một mạch về kín mẫu chóng cơ mà chỉ nhị bạn biết. Sngơi nghỉ dĩ dòng nệm quan trọng di dịch được là vì một chân chóng bởi vì bao gồm ta phụ vương có tác dụng vày gốc cây Ô-liu cổ thụ gồm rễ bám chắc vào dưới lòng đất. Cha còn nói sâu sắc về đa số đồ dụng, đông đảo đồ gia dụng trang trí trong chống khiến bà mẹ tôi nghe mà bủn rủn cả chân tay. Tới lúc kia fan bắt đầu chạy lại, nước mắt chan hòa, ôm siết lấy cổ phụ vương, hôn lên trán bạn với nói: “Uy-lít-xơ, xin chàng chớ giận thiếp”. Rồi cđọng cố, cha mẹ tôi ôm nhau khóc. Đó là hầu như giọt nước đôi mắt. niềm hạnh phúc của khoảng thời gian rất ngắn sum họp sau nhị mươi năm xa phương pháp với vô vàn sóng gió.

Nhìn cảnh tượng bố mẹ niềm hạnh phúc, tôi cảm hễ và vui mắt cực kỳ. Tôi thầm cảm ơn thần Dớt, vị thần tối cao, cảm ơn những vị thần trên đỉnh Ô- lem-pơ!