Bài văn tả cảnh dòng sông hồng, 40 bài văn tả dòng sông quê em hay tuyển chọn

-
*

RSS
*

Buổi sáng, nước sông đầy ắp, chảy lững lờ. Mặt sông rộng mênh mông, nhấp nhô sóng nước. Bởi mang nhiều chất phù sa nên nước sông đục nhờ nhờ. Thế nhưng, con nước ấy đã nuôi dưỡng những miệt vườn ven sông quanh năm xanh tốt. Dọc theo hai bên bờ sông là những hàng dừa nước luôn rì rào trong gió sớm. Tàu dừa đu đưa như chiếc lược khổng lồ đang chải tóc mây trời. Dưới sông, thuyền bè tấp nập. Những chiếc xà lan chở cát đang phăm phăm tiến về phía trước. Tiếng máy nổ xinh xịch, tiếng nói cười râm ran, tiếng gõ cộc cộc vào mạn thuyền,.„Những âm thanh ấy đã làm cho dòng sông thêm phần nhộn nhịp. Nhưng tấp nập nhất vẫn là bến phà. Hành khách đi về, hàng hoá ngược xuôi; Bến phà đã làm cho dòng sông trở nên ồn ã, đông vui.

Bạn đang xem: Bài văn tả cảnh dòng sông hồng, 40 bài văn tả dòng sông quê em hay tuyển chọn


Buổi chiều, sông cứ lặng lẽ đưa dòng về biển cả. Nước đỏ đậm phù sa/ Sóng nước lấp lánh nắng chiều. Từng đàn cá lặng lờ như muốn thưởng thức ánh hoàng hôn đang buông xuống lòng sông. Thỉnh thoảng, những đám lục bình dập dềnh trên mặt nước mà nó chẳng biết mình sẽ trôi dạt về đâu.
Con sông đã gắn bó với em, gắn bó với người và đất miền Tây mang nặng nghĩa tình. Em rất yêu sông. Nhìn dòng sông mênh mông, em hình dung tấm lòng bao la của mẹ. Lòng mẹ như dòng sông chảy mãi. Cũng như sông, mẹ luôn cho em tất cả tình thương mà không lấy lại bao giờ.
Con người ta lớn lên và trưởng thành từ quê hương, quê hương luôn là nơi thân thương, gắn bó sâu sắc nhất với mỗi người trong những năm tháng ấu thơ. Tôi cũng vậy, quê hương luôn ở trong tim tôi với biết bao kỉ niệm, đặc biệt là hình ảnh con sông Tiền yên bình.
Dòng sông Tiền quê tôi quanh co, chảy dài quanh xóm làng, là nguồn cung cấp nước chủ yếu trong cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của làng quê. Nước sông trong vắt như tấm gương khổng lồ ngày ngày in bóng bầu trời xanh. Vào mỗi buổi sáng sớm, mặt nước yên bình, phẳng lặng như tờ, đến trưa, mặt trời lên cao, những tia nắng vàng chiếu xuống dòng sông, mặt nước như dát vàng dát bạc, khoác lên mình chiếc áo rực rỡ, đêm tối, dòng sông như hòa vào không gian, nhuộm đầy ánh sáng của vầng trăng tròn trên bầu trời, ông trăng tròn vành vạch in bóng hình xuống mặt nước yên bình.
Hai bên bờ sông, những rặng tre rặng liễu nghiêng mình soi bóng xuống mặt hồ như những thiếu nữ đang làm dáng làm duyên. Thi thoảng có cơn gió nhẹ thoảng qua, lá cây rơi xuống mặt nước, nhẹ trôi như những chiếc thuyền nhỏ. Chiều chiều, những chú chim én lại chao liệng qua, mặt nước đang yên bình bỗng nhẹ nhàng gợn sóng, những con sóng nhỏ chạy đuổi nhau, xô về tận bờ.

Xem thêm:


Dòng sông Tiền từ lâu đã là nguồn nước chủ yếu cung cấp cho những cánh đồng quê, giúp bà con nông dân có được mùa màng như ý. Thỉnh thoảng, thuyền bè lại qua lại tấp nập để đánh những mẻ cá, mẻ tôm đầy ắp từ dưới đáy sông. Hàng ngày, các bà, các mẹ ra bờ sông giặt giũ quần áo, nấu cơm,... Nơi đây cũng là nơi lí tưởng cho những trò chơi của lũ trẻ quê chúng tôi ngày ngày ra bờ sông nô đùa ồn ã, ngày ngày đắm mình trong những cơn gió mát lạnh, ngắm nhìn dòng sông yên bình, tận hưởng không khí trong lành,...
Hơn cả một dòng sông, nó như một người bạn tri kỉ của làng quê tôi. Dòng sông cung cấp một phần cho cuộc sống của dân làng, nuôi dưỡng biết bao người con quê hương lớn lên bằng dòng nước ấy, gắn bó với làng quê từ biết bao đời nay. Nhịp sống của con người có thể thay đổi, cuộc sống có thể đi lên nhưng chỉ có dòng sông là vẫn luôn tồn tại vĩnh cửu như một chân lý vậy.
Đến bây giờ, dòng sông ấy vẫn luôn chảy và không ngừng chảy để tiếp tục nuôi dưỡng những thế hệ tiếp theo. Xa quê đã lâu, thế nhưng dòng sông Tiền thân thương ấy vẫn luôn tồn tại trong trái tim tôi không thể nào quên. Nó như một kí ức tươi đẹp của thời ấu thơ, là nguồn cội của trái tim tim này
Quê hương” – hai tiếng nghe sao thân thương chi lạ! Quê hương là nơi đã có nhiều kỉ niệm đẹp với chúng ta. Với mỗi người quê hương có thể là cánh đồng lúa trĩu bông, là con diều no gió bay cao trên bầu trời xanh thẫm... Còn quê hương của em là ngôi làng nhỏ với dòng sông hiền hòa uốn khúc quanh làng, đã gắn bó với em nhiều kỉ niệm đẹp thời thơ ấu.
Từ lúc còn bé, em đã thích sông (nhà em ở cạnh dòng sông). Em thường ngồi ở bờ sông ôn bài, vẽ, có khi còn làm thơ nữa hoặc là ngắm sông. Quả thật dòng sông quê em đẹp lắm. Sáng sớm, em đi học ngang qua chiếc cầu bắc trên sông. Lúc ấy, dòng sông vẫn còn phủ một màn sương mỏng, im lìm trong giấc ngủ say. Khi em đi học về, sông gờn gợn, lăn tăn như chào em. Em mỉm cười: “ừ, chào sông nhé!” vào lúc trưa hè nắng gắt, cả xóm im lặng, chìm vào giấc ngủ trưa, đế xua đi cái nóng oi ả của mùa hè, em nhảy ùm xuống sông, lặn ngụp trong làn nước mát, trong veo. Dòng sông nhấp nhô, vuốt ve, chơi đùa cùng em. Bây giờ, em đã biết bơi giỏi thế mà nhớ lại lúc trước, buồn cười quá. Lần ấy, em chưa biết bơi, muốn tắm mà chẳng dám xuống nước, chỉ quanh quẩn trên bờ. Nào ngờ trượt chân, té nhào xuống nước. Thế là uống một bụng nước no nê. Còn giờ đây, đã có lúc bạn bè ví em như con rái cá. Mà có bơi giỏi thế mới có thể chơi đùa cùng sông chứ, phải không sông? Em chơi đùa thỏa thích, vớt lục bình cài lên mái tóc sũng nước. Bông hoa tim tím còn vương những giọt nước long lanh thật đẹp. Quà của sông dành cho em đấy!
Lúc hoàng hôn, khi vầng thái dương sắp khuất sau ngọn núi, dòng sông của em mang một màu đỏ sẫm, rất đẹp. Những đàn cá cũng vội vã trở về “nhà” bơi thật nhanh àm xao động cả mặt nước. Còn buổi tối cũng thật là đẹp, nhất là vào các đêm trăng sáng. Trăng sáng ngời, tròn vành vạnh như một chiếc đĩa vàng, soi bóng xuống dòng sông. Dòng sông nhận được ánh sáng dìu dịu của trăng trở nên bàng bạc, lấp lánh. Gió thổi lồng lộng, mát mẻ vô cùng. Em ngồi đó, say mê nhìn sông, nhìn dòng sông yêu dâu của em.
Thế đấy! Dòng sông quê em đẹp như thế đấy. Các bạn có thích không? Riêng em, tuy giờ đây đã xa dòng sông thân yêu, sống ở chốn thị thành xa hoa nhưng không bao giờ em quên được dòng sông. Đối với em, sông là một người bạn dễ thương, dịu dàng chứ không lộng lẫy kiêu sa. Sông luôn đem đến sự vui thích cho em. Tối đến, hình ảnh “dòng sông bạc” lấp lánh dưới ánh trăng vỗ về, đưa em vào giấc ngủ êm đềm.