Ai là ai đích thương

Bookmark the permalink.

Bạn đang xem: Ai là ai đích thương

Phiên ngoại: Đợi ngóng + “Xin lỗi, ta yêungươi”

Gần phía trên bạn Bee mới gọi Ai là ai đích thương của Neleta. Trước đây vẫn có tìm đến truyện này, cũng đã từng nghe danh của Neleta, nhưng mà khổ chiếc là mình bị kỵ một vài thể một số loại nhưng mà Neleta viết như prúc tử (Dụ Đồng) hoặc np (nhiều cỗ lắm), vậy cho nên cách đây không lâu vô tình new hiểu được truyện này của Neleta với trở đề xuất khôn xiết mê say Neleta. Nhờ cỗ này nhưng mà ta bắt đầu search phát âm dứt Trầm Nịch (cỗ này cũng khá giỏi ~~~ recommeded).

quý khách hàng Bee viết bài bác này thứ nhất là nhằm ra mắt truyện này đến bà bé cùng với phần nhiều ai không gọi cùng gồm hứng thú với đam mỹ đô thị, ngược luyến tình thâm nám ~

*

Truyện viết về mối tình của Đoạn Hoa cùng Tây Môn Trúc Âm. Ban đầu, bản thân rất thích Đoạn Hoa, nên nói là Đoạn Hoa sinh sống đầu truyện cực kỳ cool, sáng dạ, say mê tình, dứt khoát, dũng mạnh mẽ; ham mê mẫu biện pháp mà lại Đoạn Hoa hi sinh những sản phẩm đến tình thân cơ mà không còn yên cầu báo đáp của fan kia; thích độc nhất vô nhị là khúc Đoạn Hoa mau lẹ sẵn sàng hệ thống đảm bảo màng lưới mang lại “nhà” của nhị tín đồ đàn họ trước lúc bị tiêu diệt. Những điều mà Đoạn Hoa không còn mình tạo cho Tây Môn rất nhiều khiến cho fan đọc bắt buộc cảm hễ và thương đến anh.

Nói về Tây Môn, tức thì từ trên đầu mình dường như không cảm thấy anh là tra sức, cũng chính vì từ trên đầu truyện đã tất cả chút ít cảm xúc rưa rứa nhỏng Tam Sinc Tam Thế – Thập Lý Đào Hoa (*krúc, là ngôn tình*). Đại loại đó là mẫu dạng ban sơ tưởng đâu em là mất mát những tốt nhất, bị anh đối xử tàn tệ, mất mát ko đáng mang lại anh, mặc dù thế rốt cục fan hi sinh những tuyệt nhất lại là anh; cơ mà nhưng anh là hũ nút bắt buộc cứ đọng chôn giấu trong tâm, 1 mình Chịu đựng, khiến hiểu lầm phát sinh => ngược => “chiếc chết” của em và ngăn cách các năm ~

Sau lúc Đoạn Hoa bị tiêu diệt cùng xulặng vào thể xác của Lục Bất Phá thì dường như giảm cool đi so với ban đầu, vững chắc vì chưng em nó xuim vào khung người trẻ rộng, lại sống vào hạnh phúc thanh xuân với sự chèn ép của hội hủ thiếu phụ bắt buộc chất xám bị tiểu bạch hóa một ít =))) Truyện này thì chúng ta Bee hết sức say đắm Lục Đường Phương thơm Phương thơm giáo công ty – minh chủ phái hủ nữ/ aka. trùm fangirl – chị em của Lục Bất Phá. Cô ấy rất là thanh nữ vương vãi, vô cùng cool, cực kỳ cường đại (nói phổ biến là bao gồm remind tui lưu giữ tới Yuuko-san một chút). Nói tầm thường thì truyện có ngược, mà lại đa số là ngọt ngào và lắng đọng cùng khôn cùng đáng yêu, đặc biệt là với sự góp khía cạnh của dàn fangirls và fanboys bao quanh cặp bao gồm (Tui nhận thấy chị Neleta rất yêu thích bày ra một dàn fanboys và fangirls bao quanh cặp bao gồm của chị – Truyện Trầm Nịch cũng như vậy =))) tui cứ nhớ mãi mẫu cuộc fanboy war trong truyện Trầm Nịch =))) hai thằng fanboy cao thủ một bên theo phái sủng trúc một bên theo phái sủng công xông vào đánh nhau khi cặp chủ yếu bất hòa =)))))) nói phổ biến là dễ thương và đáng yêu lắm í~)

Nhìn bình thường thì truyện tương đối hay, mặc dù có vài đoạn nhỏ tuổi tương đối lan man với các đoạn sến súa cẩu huyết đẳng cấp phyên Hàn Xẻng =))) dẫu vậy nói chung là truyện hết sức xúc cảm, rất rất đáng gọi, mình xin reviews cùng với bà nhỏ ~ với ai say mê thì rất có thể phát âm nó ngơi nghỉ Động Rùa (đã trả bao gồm vnạp năng lượng rồi).

http://haclonghoi.wordpress.com/dam-mỹ-hiện-dại/pm-qua-nha/

Thế dẫu vậy trước khi dứt phiên ngoại thì các bạn Rùa lặn mất ~ thế nên chúng ta Bee đành lọ mọ đi kiếm QT đọc đỡ phần phiên ngoại.

Đọc phiên ngoại dứt thì tất cả nhị phiên ngoại cơ mà chúng ta Bee đặc biệt quan trọng muốn edit thế cho nên vẫn ôm về ~ cảm giác truyện cũng quan trọng phù hợp với thời điểm này những năm ~ hoàn toàn có thể xem như là đá quý trước Giáng Sinh không nhỉ?

*Note: Từ khúc này trnghỉ ngơi đi, bản thân khulặng là số đông ai không đọc truyện thì nên cần gọi truyện trước rồi hãy tham khảo phiên nước ngoài, điều đó bắt đầu hiểu và cảm thấy được trọn vẹn ~

Phiên nước ngoài thứ nhất là “Chờ đợi” – toàn thể thì thiết yếu văn uống được viết với ánh mắt nghiêng hẳn về phía thú, mang lại phiên ngoại này thì mới có thể được viết cùng với ánh mắt của mặt công. Cảm giác bản chất nó khá như thể phiên ngoại “Dạ Hoa” trong Tam Sinh Tam Thế – Thập Lý Đào Hoa~

***

*Bee: Mời bà bé bấm nghe bản nhạc sinh hoạt dưới rồi hãy xem thêm tiếp :”> cực kỳ hòa hợp trọng tâm trạng kia ~~*

 

*

Ai là ai đích thương

Tác giả: Neleta

Edit: Bee

Phiên ngoại: Chờ đợi

Giữa đêm khuya, bên trên dòng nệm lớn vào phòng ngủ, một tín đồ đã say giấc nồng mang đến độ nước miếng rã ra bên mép, một fan thì lại phương diện nhăn xin nhíu trong cơn mộng, cỗ dạng lộ vẻ khôn cùng khổ đau. Chẳng bao lâu sau, người nọ bật tỉnh giấc, tương đối thnghỉ ngơi hỗn loạn, sau đó mau lẹ xoay đầu xem tín đồ cạnh bên tất cả còn sống kia hay là không. Đôi đôi mắt hoảng hốt nhận thấy tín đồ sát bên sẽ ngủ tung toàn quốc miếng bắt đầu lòi ra vẻ yên tâm. Dùng tay áo ngủ lau khô khóe mồm cho ai cơ, kéo cánh tay đang doãi ra phía bên ngoài nhét lại vào chnạp năng lượng, tín đồ nọ sau cùng mới dìu dịu thlàm việc ra.

Ánh lửa lép bxay của cái lò sưởi trong tường vẫn đã cháy, nhưng nghĩ về mang đến thể chất ko giỏi của tín đồ đang ngủ say, fan bị ác mộng dựng dậy thanh thanh xuống nệm, bước vào trước lò sưởi, cho vô thêm mấy dòng tkhô nóng than củi. Lò sưởi trong tường vạc ra giờ “lép bép” to gan hơn, cơ mà cnạp năng lượng bản sẽ không ảnh hưởng cho fan về tối ngày qua buộc phải làm vận chuyển mạnh đến kiệt mức độ, cậu trngơi nghỉ mình liên tục ngủ.

Người nọ đi mang lại mặt cửa sổ, gạch lên bức màn, bên phía ngoài tuyết vẫn đã rơi. Mùa đông trong năm này đặc trưng lạnh giá buốt, lũ bọn họ vốn đề nghị về Thành Phố New York bị trận tuyết lớn duy trì chân lại ở một trang trại vào một thị trấn nhỏ dại của Chicago. Chỉ còn 1 tuần nữa là mang lại lễ Giáng Sinch , hi vọng rất có thể trngơi nghỉ về trước Noel, còn nếu không thì phụ huynh phía 2 bên đã tụng kinh cho bầy chúng ta nghe cả năm. Buông bức màn, chia cách cùng với nhân loại màu bạc bên phía ngoài cửa sổ, tín đồ nọ khẽ bước trở về bên cạnh giường, đưa vào vào chăn uống, ôm siết lấy cậu cánh mày râu đã sẵn sàng liên tiếp thò tay ra ngoài.

Vì tất yêu lắc đầu tình nhân đã chán ngán sự ồn ã của thành phố nhưng ý muốn tận hưởng cuộc sống thường ngày chốn nông làng ở quốc gia Mỹ yêu cầu anh quăng quật hết công việc một tuần lễ, biến hóa mười Cách nay đã lâu Giáng Sinc thành ngày nghỉ, cho một thị trấn nhỏ dại nghỉ ngơi Chicago mướn một biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang tình nhân, thuộc ai kia trải nghiệm thế giới nhị fan. Nào ngờ bọn bọn họ vừa cho một ngày thì Chicago đã nổi một trận tuyết mập. Đường xác hoàn toàn bế tắc, đàn họ chỉ hoàn toàn có thể đi bộ mang đến nhà hàng trong trấn nhằm giải quyết và xử lý vấn đề cơm trắng nước, thời hạn còn lại nếu như không hưởng thụ chình ảnh tuyết tốt ném nhẹm tuyết thì cũng chỉ trong phòng coi tv. Trải qua ba ngày thường xuyên những điều đó, mặc dù là tín đồ hoạt bát sôi sục nhất cũng trở nên thấy nhàm.

Nhưng nhưng mà anh thực thụ thích, anh mê thích đông đảo ngày chỉ gồm nhì fan lũ bọn họ bên nhau. Không gồm bất luận kẻ làm sao hành hạ và quấy rầy, ở một chỗ gần như là trọn vẹn gián đoạn với trái đất, chiếm trọn mang bạn anh yêu, kiểu như cùng với làm việc trên Hoang đảo vậy. Cúi đầu khẽ vuốt ve sầu xung quanh song môi bạn đã ngủ say, anh cố gắng đụng thiệt vơi, cẩn thận không tạo nên kẻ thù thức giấc. Không bắt buộc hôn trộm – nếu như tín đồ này bây chừ thức giấc lại, anh cũng ko yêu cầu ra bộ nlỗi bản thân chẳng làm gì không còn, anh hoàn toàn có thể quang quẻ minh thiết yếu đại mà ôm tín đồ đó vào trong tim, hôn cậu, sờ cậu, chạm vào cậu.

Khuôn mặt của Hoa sẽ đổi khác, cậu Cảm Xúc điều này quan sát trẻ đẹp rộng, mà lại trong đôi mắt của anh ấy, dù Hoa của anh ấy gồm trở thành bề ngoài gì thì vẫn chính là Hoa. Nhưng mỗi một khi nghĩ về mang lại Hoa bởi sao lại thay đổi cỗ dáng, tyên ổn anh số đông quặn đau, một số loại đau buồn bã này cả đời anh cũng cần yếu thoát khỏi. Anh đem danh tình nghĩa yêu thương cơ mà tổn định tmùi hương người anh yêu thương duy nhất. Nếu chưa hẳn kỳ tích xuất hiện thêm, nếu như không phải Hoa vị lo lắng cho anh nhưng đến New York, ví như không phải vày Hoa quá lương thiện… thì kẻ tự cho mình là quả như anh sẽ không chỉ có kéo bao gồm bản thân vào âm ti Ngoài ra rất có thể tạo nên Hoa đau buồn cả đời. Anh cảm tạ thượng đế, cảm tạ ông ttránh, bái tạ tất cả các đấng thần linc vẫn làm cho Hoa của anh ý một lần tiếp nữa trngơi nghỉ về ở kề bên anh.

Từ Lúc gồm ký ức đến lúc này, anh vẫn luôn luôn đơn lẻ. Cha bà mẹ yêu thương tmùi hương anh, tuy thế lũ chúng ta vượt bận rộn, một tháng anh cũng chỉ rất có thể nhìn thấy đàn chúng ta vài lần; quản gia Lý yêu mến anh, dẫu vậy vì chưng thân phận nhưng mà không đủ can đảm gần cận với anh. Lúc nhỏ tuổi cho dù tới trường từng ngày, anh vẫn là 1 người rất là cô độc. Đến Khi anh sắp đến tự bế mang lại phân liệt thì Hoa xuất hiện thêm. Hoa với khuôn phương diện nhugầy bẩn bị tóm gọn được lại mỉm cười tươi rói với anh, không hề tỏ ra chột dạ như kẻ trộm sa lưới. Lại còn gửi trái việt quất vừa hái trộm cho tới miệng anh nhưng hỏi: “Muốn nắn ăn không?”

Khohình họa tự khắc đó, anh đã tự nhủ rằng anh cần giữ lại người này lân cận bản thân, cho đến khi tới anh không đề nghị cậu sinh hoạt bên nữa. Anh rước cây việt quất bên mình làm cho mồi câu, mỗi ngày dụ Hoa mang lại nghịch, tiếp nối là cho tới chocolate, món ăn lặt vặt nhập vào, chỉ việc là món có thể lôi kéo Hoa thì anh phần nhiều nhờ vào crúc Lý nấu ăn mang đến. Chẳng bao lâu sau, chẳng đề xuất anh lấy món ăn dỗ ngon dỗ ngọt thì Hoa đã và đang ban đầu chủ động cho đơn vị anh đùa. Hoa lúc ấy phạt hiện anh luôn luôn ở trong nhà một mình buộc phải số lần cho ngày càng các, thời gian làm việc lại cũng ngày càng dài. Rồi khi mập tới đích, anh “vô ý” thổ lộ đêm tối ngủ cực kỳ rét mướt, Hoa cnạp năng lượng bạn dạng không nghĩ mang lại phòng ngủ cá nhân của anh ý bao gồm sản phẩm công nghệ điều hoà, lại còn có lò sưởi vào tường, xung phong dìm câu hỏi ủ nóng giường đến anh.

Ngày qua ngày, tháng qua mon, năm vừa qua năm, vốn chỉ mong giữ fan cơ nghỉ ngơi bên mình để trải qua hầu như ngày đơn độc lạnh giá, lại phân phát hiện nay mình đã không thể rời khỏi cậu. Chỉ là Hoa của anh ấy khôn cùng sáng chói, mặt fan thời gian làm sao cũng đều có một đám “bạn bè” vây quanh. Mấy kẻ “bạn bè” tê rất nhiều biết ăn nói hơn anh, Hoa ở cùng đàn bọn họ các vui lòng rộng nghỉ ngơi bên anh nhiều.Anh biết mình là 1 trong kẻ khôn cùng bã, phần nhiều thời điểm làm việc cạnh bên Hoa hay hay là ai thao tác làm việc nấy. Anh chỉ ao ước biến hóa Hoa thành của bản thân mình, đề xuất làm sao thì Hoa mới trọn vẹn trực thuộc về anh đây?

Lúc Hoa ra ngoài nghịch cùng với đồng đội thì anh sẽ trả dịch hoặc trường đoản cú có tác dụng bản thân bị thương thơm, đơn lẻ chân hoặc nào đó. Anh vạc hiện nay chỉ việc anh chạm chán chuyện rủi ro hoặc đau khổ, Hoa nhất thiết đang làm việc mặt anh, hại anh đã bi tráng. Nhận ra đặc điểm đó, anh âm thầm vui, Hoa thực sự chú ý anh, trên đây chuyện tốt nhất. Dần dần, Hoa hết sức không nhiều 1 mình ra bên ngoài chơi cùng với bạn bè, trừ phi anh gồm Việc cần thiết nghỉ ngơi cạnh cậu. Nếu Hoa đi chơi thì nhất mực cũng biến thành có anh theo, giới thiệu anh cho bằng hữu của mình. Anh bước đầu dung nhtràn lên cuộc sống thường ngày của Hoa, lao vào giới bằng hữu của Hoa, ban đầu trộn vào sinch mệnh của Hoa.

Cuối thuộc cũng bước sang tuổi mười sáu, anh rước bài toán đi học xa làm mẫu cớ nhằm dọn ra phía bên ngoài. Hoa lo ngại cho anh (thiệt ra cũng chính là anh lặng lẽ biểu đạt phiên bản thân giả dụ sinh hoạt 1 mình sẽ tương đối cô độc), nắm là cũng dọn ra ngoài đặt tại cùng anh. Đêm họ dọn mang đến nhà trọ, nghĩ về tới việc Hoa vẫn ngủ theo người, anh phấn khởi đến độ ko ngủ suốt đêm, chỉ tiếc nuối bản thân tất yêu ngủ thuộc giường với Hoa, nhưng nhưng mà một ngày như thế nào đó, anh cố định sẽ ôm Hoa ngủ mang lại hừng đông.

Quan hệ “nghỉ ngơi chung” khiến nhì người càng thêm thân thiết. Hoa cũng ko phân phát hiện tại, cậu so với anh ngày càng dựa dẫm, cũng đối xử với anh khác với anh em bình thường. Anh hoàn toàn có thể đặt trả thiết là Hoa say đắm anh không? Không, không thể gấp gáp, bắt buộc từ từ thôi, nngây ngô vạn lần tất yêu dọa Hoa bỏ chạy, Hoa là bạn độc nhất vô nhị mà lại anh yêu thương.

Kỳ quái ác ư? Không, không thể. Ngày ấy, cái cơ hội mà lại Hoa bước chân vào vườn cửa Việt Quất, gửi bạn dạng thân cho bên cạnh anh thì Hoa đang là của anh ấy, chỉ có thể là của anh. Đồng tính luyến ái thì đang có tác dụng sao? Anh trước đó chưa từng vì cthị xã đó mà chần chờ, yêu thương Hoa với anh là một trong vấn đề thoải mái và tự nhiên, đúng ra yêu cầu nói là tất nhiên (*hitsuzen =))*). Thế giới của Hoa có tương đối nhiều tín đồ, nhưng lại quả đât của anh ý chỉ có Hoa.

Hoa ko mê say mang lại trường, nhưng anh nhất mực buộc phải kéo cậu mang đến Havard học tập. Không xem xét sự bất nguyện của Hoa, kéo cậu vào Havard với bản thân, buộc cậu buộc phải học cùng một khoa cùng với mình, nghỉ ngơi cùng ký kết túc xá với bản thân. Hoa lừng khừng có từng nào fan say đắm cậu, âm thầm tmùi hương trộm nhớ cậu, thậm chí còn còn ý muốn giãi tỏ cùng với cậu, đám fan này người vợ có nhưng phái mạnh cũng có. Anh làm sao có thể khiến cho bọn chúng có cơ hội? Anh ko tự phần nhiều mánh lới để đuổi bọn chúng đi hết, còn nếu như không bố trí cho bầy bọn chúng đi phù hợp tín đồ không giống thì cũng search bạn âm thầm giáo huấn một trận, còn so với bầy ngoan thay cực nhọc huấn luyện thì anh rất vui mừng cho chúng nhì sàng lọc, một là làm việc bên Hoa, một là an nguy thân nhân của bọn chúng nó.

Hoa có nhiều khi vẫn oán thù giận, tại sao ko không có ai theo đuổi mình trong lúc anh thì tín đồ theo xua xếp thành bầy. Hoa, không hẳn không người nào theo đuổi cậu, là do lũ họ không tồn tại thời cơ nhưng mà thôi. Anh mang hết thảy nguy hại tình địch bóp chết tự trong trứng nước, bởi vì Hoa chỉ có thể là của anh. Anh điên rồi, anh vị Hoa của anh ấy buộc phải điên rồi, người nào cũng quan yếu giật đi Hoa từ trong tay anh, đến dù là người nhà đất của Hoa cũng như vậy.

Trùng hòa hợp làm thế nào, bố mẹ của Hoa bất hạnh gặp đề nghị tai nạn ngoài ý muốn trang bị bay. Hoa bổ vào lòng anh mà lại khóc, anh nhức lòng bởi vì Hoa, dẫu vậy trong tâm lại có phần lặng lẽ vui nao nức. Bên Hoa vắng ngắt đi nhì fan, vị thế của anh nghỉ ngơi trong lòng Hoa vẫn càng thêm trọng yếu. Tại ở kề bên Hoa vượt qua đoạn thời hạn khó khăn kia, anh cùng Hoa trái nhiên ngày càng thân mật. Anh đích thực ti tiện, anh phê chuẩn, tuy vậy trên nhân loại này chắc hẳn rằng vẫn không có ai yêu Hoa bằng anh. Đoạn Vũ vào trọ trong cam kết túc ngôi trường, anh trở nên người thân trong gia đình duy nhất sống ở kề bên Hoa.

Cẩn thận giữ giàng “tình bạn” giữa anh với Hoa, anh mong chờ một thời cơ, thời cơ để anh đãi đằng cảm tình với Hoa, thời cơ nhằm Hoa sẽ không cự tốt, ko tách bỏ anh. lúc Hoa nói ước ao thấy một thiên mặt đường ở trong về nhị fan bọn chúng ta, anh biết thời cơ ấy đang tới. Tuy sợ hãi Hoa ko yêu bản thân, tuy nhiên Hoa nhất mực cũng biến thành ko tránh quăng quật anh, chính vì trong thiên con đường của Hoa, nhất định chỉ có anh.

Thế nhưng lại khi hạnh phúc cứ ngỡ ngay sát vào gang tấc, thượng đế lại trêu ngươi anh, một trò đùa nho nhỏ tuổi của thượng đế sẽ trọn vẹn hủy diệt hạnh phúc của anh. Còn có gì tàn khốc hơn vấn đề Hoa chết sống trước khía cạnh anh? Thượng đế trừng pphân tử anh vì chưng không từ mánh lới để cho với Hoa sao? Nhưng thượng đế tại vì sao ý muốn chuyển Hoa đi? Người bị đưa theo đáng ra bắt buộc là anh. Thế giới của anh ấy ầm ầm sụp đổ. Sau Lúc trường đoản cú đơn vị xác trsinh hoạt về, anh ngồi vào thỏng chống cả một ngày. Anh không khóc, thậm chí còn trong cả cảm xúc tmùi hương trung ương cũng không có. Tlặng của anh ý đang bị tiêu diệt, nó sẽ chết theo Hoa. Còn lại phía trên chỉ cần một chiếc xác ko hồn đang chờ đợi ngày chết. Anh không kết thúc hút thuốc để đẩy nkhô cứng tiến trình tử vong, anh ko ngừng cầu nguyện với thượng đế, xin ngài trước khi anh chết, hãy để Hoa ở lại thiên con đường, nhằm Hoa đợi mang lại thời gian anh hoàn toàn có thể mang lại tìm kiếm cậu.

Nhược Lan? Anh thậm chí là lưu giữ ko lưu giữ rõ fan bầy bà cơ gồm dáng vẻ gì. Người không giống phần đa nói cô ta rất đẹp nhất, tuy vậy anh trọn vẹn ko quan sát ra. Trên đời này làm những gì gồm ai đẹp nhất như Hoa của anh ý chứ? Chỉ là bây chừ Hoa của anh đã ngủ , đang hóng anh mang lại search, anh nên nkhô nóng lên mới được. Hút ít thuốc, liên tiếp thuốc lá, không chấm dứt hút thuốc, nếu Hoa còn tại đây khăng khăng sẽ mắng anh bửa tát, thậm chí là vẫn cắn anh mang lại xem. Chỉ cần Hoa trsống về, anh đã cai thuốc lá.

Sau khi an bài bác hòm chu vớ, anh chờ đợi ngày tử vong. Nhưng loại thân thể này của tại sao lại khỏe mạnh nlỗi vậy? Cho mặc dù có hút thuốc lá tốt thực ra sao, anh vẫn tồn tại liên tiếp sống. Không phải không có dũng khí từ bỏ sát, anh chỉ sợ hãi bản thân Khi bị tiêu diệt vượt cực nhọc nhìn, Hoa đã không thể nhận ra anh. Ngoài ra tín đồ tự sát sẽ không còn được lên thiên con đường, anh chẳng thể nguy hiểm, còn nếu như không đã vĩnh viễn cần thiết chạm chán lại Hoa.

Hai năm trôi qua, anh ko số đông không bao giờ quên Hoa, ngược trở lại càng ngày càng ghi nhớ ví dụ hơn. Nhớ rõ từng câu Hoa cùng với anh, nhớ rõ từng biểu tình trên khuôn mặt Hoa, ghi nhớ rõ thú vui của Hoa lúc call anh nhị giờ “Tây Môn”, lưu giữ rõ vẻ khó tính của Hoa lúc rống lên tư chữ “Tây Môn Trúc Âm”. Anh là một kẻ xấu xí trường đoản cú tận xương cốt. Không ai biết anh là một trong kẻ ích kỷ nhỏ nhen, tâm địa không lớn hòi, đê tiện vô biên mang lại dường làm sao. Ngay từ đầu đến chân thân thuộc cùng với anh độc nhất vô nhị là Hoa cũng không biết. Một kẻ cùng với hình thức bề ngoài yên ổn ỉm vào bụng xấu xa như anh quả là nguy khốn.

Chỉ cần phải có thể trói chặt Hoa ở bên, anh hoàn toàn có thể làm bất kể cthị xã gì. Cố ý ko học vi tính, cố gắng ý nhằm Hoa lo ngại, nuốm ý bắt Hoa tăng ca, gắng ý bày kế không nhằm Hoa đi dạo thuộc bạn bè… Có lẽ bởi vì anh quá xấu xí, thượng đế tất yêu nhìn được nữa yêu cầu mới với Hoa thanh khiết thiện lương thoát ra khỏi người anh. Anh win được đông đảo bạn, sau cùng lại thua bởi vì vận mệnh.

Nhưng mà lại, Hoa, mặc dù em vẫn quên tôi, mặc dù em vẫn đầu tnhì chuyển gắng, em cũng chỉ có thể là của tôi, Hoa. Chúng ta sẽ kết giao rồi, em sẽ treo nhẫn mang lại tôi, kệ thây sinc ly tử biệt, mặc kệ chuyển cố kỉnh luân hồi, tôi cùng em chỉ có thể trực thuộc về nhau, còn nếu không linch hồn của tớ vẫn vĩnh viễn sẽ bị giam giữ vào thống khổ, em sẽ không còn nhẫn trọng điểm như thế đúng không? Cho đề nghị, em khăng khăng phải đợi tôi, nhất mực cần sống lại thiên đường dõi theo tôi.

Hoa từng share, mặc dù cậu biến mất, thằng hề cũng trở nên bảo vệ mang đến nhà của hai fan đàn bọn họ, Hoa nói được thì làm được . Khi hệ mười tầng hệ thống phòng ngự cơ xuất hiện thêm, lúc hình thằng hề tròn tròn dễ thương hiển thị bên trên screen, anh có lẽ thấy được Hoa, thấy được Hoa thích đùa dai của anh ý. Khohình họa tự khắc kia, anh mới cảm giác được vật gì call là nhức, chiếc loại gian khổ đến không thlàm việc nổi. Thì ra anh đang mong chờ thọ như thế, chờ đợi khốn khổ như thế, tại sao Hoa vẫn tồn tại chưa sở hữu anh đi?

Không xong xuôi nghe đi nghe lại đoạn thu thanh của Hoa trước khi chết vào di động cầm tay, ko ngừng coi đi xem lại đoạn băng ghi hình của Hoa trước khi chết. Cđọng làm cho tyên mình càng đau càng xuất sắc, tốt nhất là rất có thể đau mang lại bị tiêu diệt đi, như vậy anh thì có thể đi tìm kiếm Hoa. Hoa đã cố lòng thay đổi dạ nhanh điều đó, đúng không? Nếu anh đi kiếm Hoa, Hoa đã tha lắp thêm anh, đã một đợt nữa yêu thương anh, đúng không?

Anh mở miệng van nài Đoạn Vũ giữ lại cái máy tính tất cả bảo quản Hoa tkhô hanh âm của Hoa, Đoạn Vũ lại cự tuyệt. Anh ko tiếc nuối quỳ cùng bề mặt đất cầu xin Đoạn Vũ còn lại laptop, không hẳn bởi vì chuộc tội, anh chỉ với ý muốn có được toàn bộ hầu hết sản phẩm có tương quan cho Hoa. Đoạn Vũ cuối cũng cũng còn lại laptop đến anh, nhập lệ mật mã, trước đó anh đắn đo mật mã đó Có nghĩa là gì, đến lúc Hoa chết rồi, anh mới trong những khi vô tình hiểu rõ khi mở máy vi tính ra. Anh thừa lẩn thẩn ngốc, nếu như anh sáng dạ hơn một chút thì sẽ nhanh chóng vạc chỉ ra trọng tâm ý của Hoa so với anh. Hoa của anh ấy, thương anh.

Nhưng nhưng giờ nói gì cũng đã muộn, Hoa giận rồi, không muốn bắt gặp anh. Không xong ngắm nhìn phần nhiều tấm hình họa của Hoa, lắng nghe thanh hao âm của Hoa, anh cảm thấy thân thể nhẹ hẫng, anh sắp đến rất có thể thấy được Hoa rồi phải không? Không phải giải thích, anh không phải giải thích cùng với bất kỳ ai cả, ko đề xuất giải thích với cha mẹ, chớ thây bạn bè, nhân viên công ty tuyệt người đời quan sát anh cố gắng nào, anh phần lớn ko đề xuất giải thích. Anh chỉ giải thích với Hoa là đầy đủ rồi, chờ bắt gặp Hoa, anh sẽ đem tất cả phần đa Việc rất nhiều nói Hoa biết, mặc dù Hoa ko tha sản phẩm công nghệ mang đến anh, anh cũng trở thành quấn lấy Hoa không buông.

Email cơ đánh vỡ lẽ sự kiên định đến giờ đồng hồ của anh ý. Hoa làm thế nào có một tín đồ các bạn thần túng thiếu nlỗi vậy? Với tính phương pháp ko giấu được trọng tâm sự của Hoa ── tmùi hương anh có lẽ là vấn đề nhất nhưng mà cậu giấu, cũng là điều nhưng cậu không nên giấu duy nhất ── anh sao rất có thể không biết đến sự trường tồn của một người điều này. Bức tin nhắn bí ẩn này rốt cuộ là ai gửi đến? Trong lòng mơ hồ nước lộ ra một tia hi vọng, có lẽ nào là thỏng Hoa gửi về từ thiên mặt đường sao? Trước kia phần đa lúc làm cho Hoa khó tính, Hoa đều sẽ sử dụng một số loại ngữ điệu khách khí này nhằm rỉ tai với anh. Nhưng mà lại, anh lại không đủ can đảm mong muốn, vào thời gian sắp tới bị tiêu diệt này, anh không đủ can đảm lại hi vọng.

Chưa kịp đưa ra fan kia thì anh ở đầu cuối cũng đã biết thành bệnh như mong muốn nguyện. Trong phổi xuất hiện một bóng đen, mặc dù rằng vẫn chưa khẳng định bao gồm bắt buộc ung tlỗi hay không, tuy nhiên anh nguyện cầu và đúng là ung tlỗi, những điều đó anh sẽ có thể đi tìm kiếm Hoa.

Hoa, em một mực đề xuất ngóng anh, anh nhanh chóng đang đi kiếm em.

Ấy cầm mà lại ngay lập tức vào lúc anh đang yên tâm mong chờ chết choc thì một y tá nam giới thương hiệu “tinh quái Tiểu Phá” lao vào chống bệnh lý của anh, có theo góc nhìn với hành động đồng nhất Hoa, lệnh đến anh đề xuất kết hợp điều trị.

Người đã ngủ say đắn đo đã thức giấc từ bỏ khi nào, chuyển phiên fan phát hiện người lân cận đã ngồi bên trên nệm, cậu chuyển tay bao phủ lấy địch thủ, lđộ ẩm bẩm: “Tây Môn? Mấy giờ đồng hồ rồi?”

Tây Môn Trúc Âm vẫn ngập trong ký ức liền mang lại niềm tin, thanh thanh vỗ vỗ cậu: “Ttránh không sáng sủa, còn nhanh chóng.”

“Vậy mau ngủ đi.” Biết bạn nọ hay thức giấc giấc vào nửa tối cơ mà ngẩn fan, Lục Bất Phá buông tay nhằm fan nọ nằm xuống, tiếp đến lại ôm chặt mang anh, “Em tại đây, sẽ không còn bặt tăm.”

Ôm Lục Bất Phá, Tây Môn Trúc Âm hôn một chiếc lên môi cậu, nói giọng khàn khàn: “Ừ, ngủ đi.”

“Bởi vậy ấm hơn.” Lẩm bẩm nói một câu, Lục Bất Phá ghì rước người nọ rồi nhắm mắt lại.

Sau đó, có bạn lại hôn cậu, dịu giọng nói: “Hoa, kệ xác về sau ai vào nhị ta xong sinch mạng trước, chúng ta hãy mang lại đảo thiên mặt đường của họ rồi hóng luân hồi đi. Cùng nhau sinh ra, bên nhau bự lên, sau đó yêu thương nhau, bầu các bạn, rồi lại bên nhau luân hồi.” Anh sẽ cũng bắt buộc Chịu đựng được ngày thiếu tính Hoa, Hoa cũng trở nên chẳng thể Chịu được nhỉ?

Người đã ngủ cơ dụi đầu vào cổ anh: “Được. Nhưng mà lại kiếp sau mang đến lượt em đnai lưng anh.”

“Được.”

***

Phiên nước ngoài thiết bị hai Bee mong muốn làm cho với tựa “Xin lỗi, ta yêu ngươi”

trước hết, xin mời hồ hết người nghe và coi vietsub bài bác hát “Xin lỗi, anh yêu em” của Âm Tần Quái Vật với Winky Thi trước đã ~ Phải nói là… hòa hợp mang đến bắt buộc phù hợp hơn

Ai là ai đích thương

Tác giả: Neleta

Edit: Bee

Phiên ngoại: “Xin lỗi, ta yêu thương ngươi.”

Sau Khi chạm mặt lại Tây Môn, tín đồ công ty phía hai bên trải qua một chiếc tết âm lịch suốt thời gian sống cạnh tranh quên làm việc Hongkong, không chỉ là được ăn n buổi tiệc tùng linh đình, lại còn được chạm mặt lại được người con xa giải pháp đang thọ. Đứa bé này làm cho cho tất cả những người bên Lục gia kích cồn thật thọ cũng thiết yếu ổn định, nhất là Lục Đường Pmùi hương Phương thơm, cả năm gần như vào trạng thái phấn khích, lưu giữ nhung tuôn tràp. Khiến mang lại đứa con cả, Lục Bất Phá đề nghị sống lại Hongkong cùng với phụ huynh ba tháng, ngóng đến khi trung khu tình đàn chúng ta định hình một ít, cậu mới cùng Tây Môn Trúc Âm trsinh sống về quốc gia Mỹ, như sau khoản thời gian trsinh sống về Mỹ, Lục Bất Phá luôn luôn tất cả một các loại cảm giác mây đen che đỉnh đầu, đặc biệt là sau khoản thời gian nghe tin Vương Chỉ nhận được một quyển sách tên là《 Chính Thái Gia Đích Hôi Lang 》, nội trung tâm Lục Bất Phá càng ngày càng bất an hơn.

(*Bee: Trong phiên ngoại trước, má Lục Đường sẽ vấn đáp cặp Vương Chỉ và Đoạn Vũ, tiếp đến viết một cuốn đam mỹ mang lại hai bạn với cái thương hiệu 《 Chính Thái Gia Đích Hôi Lang 》, nhân thứ chủ yếu đương nhiên là Vương Chỉ và Đoạn Vũ trá hình =))) Vnạp năng lượng án của truyện đại một số loại là:

Nhân trang bị chính: Trang Vũ x Lê Trí

Văn án: Anh trai của Trang Vũ vì tình nhưng mà bị tiêu diệt. Vì mong muốn báo thù cho anh, cậu tìm về tín đồ bạn bè của anh là Lê Trí. Trang Vũ mười tám tuổi vừa yếu đuối vừa kiên trì, Lê Trí vốn sớm có ý đồ dùng với Trang Vũ nhận ra trên đây chính là cơ hội của bản thân. Trang vũ toàn trung tâm lòng tin Lê Trí ngạc nhiên rằng cậu sẽ mỗi bước đưa mình mang lại miệng Lê Trí…

Nói tầm thường là truyện này Lục Đường giáo chủ viết hoàn toàn dựa vào cthị xã gồm thật của đàn họ, thế cho nên là cậu Đoạn Hoa – Lục Bất Phá đang băn khoăn lo lắng má cũng trở nên viết một truyện về cậu cùng Tây Môn)

Ngồi trước máy vi tính, Lục Bất Phá đang do dự hơn nhì mươi phút ít cơ mà vẫn cấp thiết ấn phím enter. Nhưng mà lại nghĩ tới vụ của Vương Chỉ, cậu khẽ cắm môi, ngón tay nặng nề nài clichồng vào phím enter. Trang website lập tức hiển thị, kia trang của một tác giả đam mỹ trứ đọng danh có bút hiệu là “Phân Phương”, một người có ảnh hưởng nhất mực mang lại giới đam mỹ của China.

Xem thêm: Phim Của Kim So Hyun Sinh Năm Bao Nhiêu, Diễn Viên Nữ Kim So Huyn

Vừa thấy vị phân mục xum xuê thương hiệu các bộ đam mỹ của vị đàn bà sĩ “Phân Phương” này, Lục Bất Phá trong lòng tất yêu không nhấc lên một sự kính nể, kết quả đó võ thuật ầm ầm vắt này bảo sao không nức tiếng mang đến được. Nhưng mà một đống tiểu tmáu như thế này, biết nên ban đầu search trường đoản cú đâu đây? Lập tức trong đầu Lục Bất Phá hiện hữu một ý nghĩ về, cậu cùng Tây Môn mới mang đến với nhau vào năm kia, vậy truyện nhưng mà cậu muốn search tê cũng nhất quyết là new viết cách đây không lâu. Đúng thế! Vậy thì nên cần ban đầu tra cứu tự hồ hết truyện mới nhất.

Mũi thương hiệu white dịch rời tăng lên giảm xuống mớ truyện bắt đầu, Lục Bất Phá trước đó chưa từng va cho tới truyện đam mỹ hiện thời tlặng đập cực kỳ to gan lớn mật, bnóng lựa chọn một truyện trọng tâm với tựa là《 Xin lỗi, ta yêu thương ngươi 》.

Thể loại: xulặng việt, phúc hắc công, tiểu bạch thụ;

Tên nhân đồ vật chính: trống.

Tại sao lại lựa chọn truyện này? Bởi vì chưng nhị chữ “Xuyên việt” tê, Lục Bất Phá ngày nay so với nhì chữ này quan trọng nhạy cảm. Mà Lúc cậu nhìn thấy thương hiệu của hai nhân đồ vật bao gồm vào trang văn án, Lục Bất Phá suýt chút nữa xịt một ngụm tiết lên màn hình hiển thị.

Vnạp năng lượng án như sau:

Lục Tiếu Phong là hảo đồng đội của Tây Môn Xuy Tuyết.

Tây Môn Xuy Tuyết là hảo bạn bè của Lục Tiếu Phong.

(*Bee: For you information, Lục Tiếu Phong hiểu gần giống nlỗi Lục Tiểu Phụng =)))))*)

Hai bạn đồng sinh cộng tử, với mọi người trong nhà trải qua qua hoán vị nạn trắc trở, sau cùng lại bại vì chưng một một số loại bất luân chi tình.

Lục Tiếu Phong sở hữu theo tình yêu cùng với Tây Môn Xuy Tuyết mà lại chết.

Tây Môn Xuy Tuyết tuyệt tình với Lục Tiếu Phong mà hung tàn kết giao.

Đợi đến ngày không còn thảy chân tướng mạo ví dụ, xoay đầu nhìn lại, mới phát hiện nay chỉ ao ước nói một câu với đối phương: “Xin lỗi, ta yêu ngươi.”

Mọi diễn biến vào truyện hầu như là hỏng cấu, ví như có sự tương đồng như thế nào thì chỉ là trùng thích hợp.

Tay đề nghị run rẩy click chuột cmùi hương kế, Lục Bất Phá cực kỳ muốn chớp nhoáng cầm điện thoại cảm ứng thông minh Call mang lại cha nhằm mắng vốn bà bầu bất lương tê. Nhưng nói đề nghị gồm sách, mách yêu cầu bao gồm chứng, Lục Bất Phá nhịn xuống ngụm huyết kia cơ mà liên tục xem phần bao gồm văn uống. Truyện rước toàn cảnh cổ trang, nhị nhân vật chính là cao thủ giang hồ nước tên tuổi, hơn nữa cảm xúc khôn xiết giỏi. Đọc một lượt từ bỏ thời gian tình bằng hữu giữa hai nhân vật thiết yếu bước đầu cho đến đoạn Tây Môn Xuy Tuyết vì chưng phái nữ nhân tâm ái mà một kiếm đâm xuyên qua vai Lục Tiếu Phong, truyện ban đầu tiến vào cao trào.

Lục Bất Phá hô hấp lếu láo loàn, mặt đỏ tyên đập (vày giận), kéo loài chuột cho tới trang tiếp theo sau.

Lục Tiếu Phong sau khi bị đâm liền bặt tăm, mà lại trước một tối Tây Môn Xuy Tuyết kết giao, hắn đột nhiên xuất hiện thêm, sát hại tân nương tử củaTây Môn Xuy Tuyết, lão trượng nhân, đại cữu tử, đái cữu tử, tiểu di tử, cơ phiên bản là 1 trong đơn vị đa số bị làm thịt . Đến Lúc Tây Môn Xuy Tuyết xuất hiện thêm, không nói hai lời tức tốc mỉm cười cợt nhẩy vào lưỡi kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết, trường đoản cú gần cạnh thân vong, không có một câu lý giải. Đêm tân hôn của Tây Môn Xuy Tuyết trở thành một tối bi kịch. Mọi fan trên giang hồ nước chỉ trích Lục Tiếu Phong, nói hắn điên rồi, còn Tây Môn Xuy Tuyết xấu số tê vào trong ngày tiếp theo sau vẫn thất tung, cả thi thể của Lục Tiếu Phong cũng mất tích.

(*Bee: Muốn nắn coi ví dụ về Việc lao tín đồ vào tìm của tình nhân, mời coi vid dưới*)

Tiếp tục kéo loài chuột thanh lịch trang, Lục Bất Phá lần khần suy nghĩ đến cthị xã gì nhưng mà lấy khnạp năng lượng tay vệ sinh mũi, cậu ko khóc, cậu chỉ cần tung nước mũi.

Sau đó, một hồi âm mưu võ lâm bất ngời vỡ lở, thê tử bị làm thịt tê của Tây Môn Xuy Tuyết hóa ra là là vu phái nữ Ma giáo. Ma giáo né kị Tây Môn Xuy Tuyết và Lục Tiếu Phong, phái ra nhì vu thiếu phụ xinch đẹp tuyệt vời nhất đi câu dẫn Tây Môn Xuy Tuyết với Lục Tiếu Phong, ly loại gián tình bạn bè của nhị tín đồ. Tây Môn Xuy Tuyết mắc bẫy, đàn bọn chúng lên planer vào đêm kết giao vẫn tiết tẩy Tây Môn đánh trang. Nhưng bọn chúng không ngờ, planer còn chưa chấp hành, rất nhiều nhân vật cơ bản của Ma giáo chuẩn bị ám sát Tây Môn Xuy Tuyết rất nhiều bị Lục Tiếu Phong giết chết.

Trong tuyệt nhất thời võ lâm xôn xao, mũi giáo chỉ trích lại gửi mang lại tín đồ sẽ mất tích hai năm là Tây Môn Xuy Tuyết. Đúng bây giờ, một thiếu niên nhỏ xíu yếu như gậy trúc, khuôn mặt tựa dương quang đãng, mở ra trên đường phố, tìm kiếm một fan mà hắn vẫn tìm suốt tía tháng qua. Hắn không hẳn ai không giống không tính Lục Tiếu Phong đã có vinch hạnh ttê mê gia môn thể dục thể thao to đùng mang tên là “xuyên ổn việt”. Thân thể của hắn vẫn chết, thế nhưng linc hồn của hắn lại xulặng vào một trong những thiếu hụt niên căn bệnh nhược. Sau lúc điều chăm sóc thân thể căn bệnh nhược kia một ít, hắn new xuất phát đi kiếm Tây Môn Xuy Tuyết.

Thiếu niên lần tìm kiếm toàn bộ hồ hết địa điểm hắn cho rằng Tây Môn Xuy Tuyết hoàn toàn có thể sẽ đi, mang lại ở đầu cuối lại kiếm được y đang lâm trọng bệnh nghỉ ngơi vị trí mà hắn bất ngờ ── vào rừng trúc nơi cơ mà hắn và Tây Môn Xuy Tuyết thứ 1 tương phùng. Một gian công ty trỡ ràng, tốt nhất phần chiêu tập trắng; chống là của Tây Môn Xuy Tuyết, mộ là của Lục Tiếu Phong. Thiếu niên dương quang đãng dối trá rằng mình bị lạc trong rừng trúc, tiếp nối chớ thây đối thủ mặt rét, dày mặt dựng thêm một gian bên ttinh ranh gần đó. Hai gian bên tranh, 1 phần chiêu mộ White, hai fan người bệnh nhược cứ đọng như vậy trở nên hàng xóm.

Lau ngay gần hết nửa hộp khăn uống tay, Lục Bất Phá bất mãn: “Mẹ không hẳn từ xưng viết ngọt văn uống sao? Sao lại rất có thể viết ngược văn điều đó, lại còn viết… Mẹ thừa xứng đáng lắm!”

Sau đó, thiếu niên dương quang đãng bước đầu tiếp cận nam tử hững hờ cơ. Thái độ của phái nam tử thờ ơ cũng ban đầu chuyển đổi. Thiếu niên hoàn toàn lừng khừng bản thân đã bị đối thủ hoài nghĩ về, vẫn chiếu cố gắng cho cuộc sống thường ngày từng ngày của nam giới tử lạnh nhạt tê. Vào nửa tối, hắn sống trong mộng đựng tiếng nỉ non: “Tây Môn, Tây Môn”. Nam tử ghẻ lạnh ngồi sống bên nệm của hắn, ngón tay dìu dịu lau đi lệ của thiếu niên rồi gửi vào vào miệng.

Xem cho phía trên, Lục Bất Phá vừa tức vừa giận lau mũi vừa đích liều mạng nhấp chuột trang kế, tuy nhiên cơ mà trang kế lại không mở ra nữa. Cậu ôm đầu giận gọi: “Mẹ! Mẹ ác quá đi!”

Tây Môn Trúc Âm sau thời điểm về mang đến nhà, vạc hiện nay đôi mắt Lục Bất Phá sưng đỏ, thần sắc đẹp bi tráng nhưng ngồi bên trên ghế sa lon. Đôi mắt màu sắc lanh thoáng trầm xuống, đảo qua song dép lê, buông túi công văn uống xuống, bước qua băn khoăn lo lắng hỏi: “Xảy ra cthị xã gì? Hoa?”

“Tây Môn…” Lục Bất Phá bị ủy từ trần tột bực nhì tay vòng qua bạn Tây Môn Trúc Âm, giọng hơi nghèn nghứa hẹn, “Em lưu giữ anh.”

Tuyệt đối là đang xảy ra cthị xã. Khẽ hôn lên tóc Lục Bất Phá, Tây Môn Trúc Âm hỏi: “Anh cũng lưu giữ em. Xảy ra cthị xã gì? Nói đến anh biết.”

“Mẹ bắt nạt em.” Chôn khía cạnh vào lòng của Tây Môn Trúc Âm, Lục Bất Phá hít hkhông nhiều mũi, “Tây Môn, xin lỗi.”

Nhíu mi, Tây Môn Trúc Âm ôm chặt fan kia: “Xin lỗi cái gì?”

“Em yêu thương anh. Xin lỗi ngày trước em đang không nói ‘em yêu thương anh’ mau chóng hơn. Nếu em nói nhanh chóng rộng, nhì họ cũng biến thành không lâm vào tình thế cái vòng lẩn quẩn kia. Tây Môn, Tây Môn, Tây Môn, em yêu thương anh, em yêu thương anh…” Trong lòng Tây Môn ko chấm dứt Điện thoại tư vấn, Lục Bất Phá ngước đầu, đôi mắt ngân ngấn, “Tây Môn, vừa suy nghĩ cho nếu em không được chiếu qua, hai bạn bọn họ cứ nắm nhưng mà bỏ dở, em lại siêu hại. Tây Môn, chúng ta làm cho đi.” Nói chấm dứt thì hôn lên địch thủ.

Tuy rằng lo ngại khi thấy sự phi lý của Lục Bất Phá, nhưng mà Tây Môn Trúc Âm vẫn ko truy tìm vấn, chỉ cởi xống áo của bản thân cùng tình nhân, mang cậu để trên ghế sa lon, êm ả dịu dàng hôn môi cậu, âu yếm cậu, tiến vào cậu. Trong khi phòng tiếp khách bên đây nồng đậm xuân sắc đẹp, sinh sống bên đó đại dương, một vị tác gia khôn xiết khét tiếng của giới đam mỹ đang cần vùi đầu viết văn, vừa mới đây đào hố vượt lố, bị độc giả với biên tập thúc giục sắp điên rồi, bà đưa ra quyết định tạm ngưng một truyện cách đây không lâu, nghĩ cho tới suy nghĩ lui, bà ra quyết định tạm dừng bộ có rất nhiều fan hâm mộ kêu gào tuyệt nhất, 《 Xin lỗi, ta yêu thương ngươi 》.

Lnạp năng lượng lộn một trận bên trên ghế sa lon, trung ương tình của Lục Bất Phá cũng hồi phục lại một ít, vùi bạn vào lòng Tây Môn Trúc Âm không muốn dịch rời. Dưới thảm, Tây Môn Trúc Âm vuốt ve thân thể người yêu, hỏi: “Hoa, xảy ra cthị xã gì?”

Khuôn phương diện Lục Bất Phá lập tức hiện hữu bất mãn: “Mẹ quá xứng đáng lắm!”

Vừa nghe là nhạc mẫu mã, fan đang lo ngại cũng nhẹ nhàng thngơi nghỉ ra, hỏi: “Mẹ làm sao?”

Lục Bất Phá quay trở lại đáp: “Mẹ mang đến em sập hố.”

Anh cũng ko hỏi lại, chỉ im thin thít ngóng, trái nhiên nghe được kẻ địch nói tiếp: “Hôm ni em vào xem trang chuyên mục của chị em, trong lúc vô tình gọi một bộ. Ừm, ban đầu chỉ là tò mò, công dụng hiểu một hồi… Ờ, người mẹ không viết kết thúc, khôn cùng tàn nhẫn a!”

“Tựa là gì?”

Lục Bất Phá hkhông nhiều hít mũi, ôm chặt bạn nọ: “Tựa là《 Xin lỗi, ta yêu ngươi 》, nhì nhân đồ chính bị bà mẹ ngược thật thảm.”

Tây Môn Trúc Âm nghe sắp tới đây, trong lòng có vài ba phần hiểu ra. Loại truyện gì có thể làm cho cho tất cả những người yêu thương vừa gọi lại bội nghịch ứng thành cố gắng này? Anh cũng có nghe nói Vương Chỉ nhận thấy một quyển tựa là《 Chính Thái Gia Đích Hôi Lang 》.

“Đó số đông chỉ với truyện cơ mà thôi. Sau này đừng gọi nữa. Thấy em tức giận anh cũng tức giận. Ra không tính bữa ăn nhé? Sau kia đi chợ đêm? Ngày mai anh không tới cửa hàng, họ đi coi triển lãm trỡ ràng, hay là mang lại công viên trò chơi được không?”

Lục Bất Phá chôn đầu trong ngực anh hồi thọ, nghe được thanh hao âm trầm trầm của anh cũng Cảm Xúc thoải mái và dễ chịu đi các, ngẩng đầu lên hôn anh một cái, sau đó ngồi dậy.”Được! Ta ước ao ăn uống một bữa no nê!”

“Được.” Ai kia không phản bội đối ngồi dậy, đôi mắt lam lóe lóe.

Ngày ngày tiếp theo, hai bạn quốc bộ cả ngày, cài đặt một gò đồ dùng. Sau khi ăn cơm trắng ngơi nghỉ quanh đó, Lục Bất Phá thuộc Tây Môn Trúc Âm quay trở lại đơn vị trọ, tắm rửa rửa rồi chui lên nệm. Tây Môn Trúc Âm phát âm tài liệu, Lục Bất Phá lên mạng. Chuột di chuyển một hồi, cậu msinh hoạt trang chuyên mục của người mẹ, nhấn enter.

“Quá đáng!”

Tây Môn Trúc Âm lập tức xoay đầu lại, chỉ thấy tình nhân khó chịu nhưng quan sát trừng trừng vào màn hình hiển thị máy tính xách tay, anh vội bước qua… “Cthị trấn gì vậy?”

“Mẹ từ bây giờ cũng không Chịu update!”

Tây Môn Trúc Âm nhìn cái tựa truyện, buông văn kiện.”Đừng gọi, gọi rồi em sẽ không còn dễ chịu.”

“Nhưng mà đọc lsinh hoạt dsinh hoạt lại càng giận dữ.” Lục Bất Phá vô cùng ước ao mau lẹ Điện thoại tư vấn điện thoại mang lại bà bầu, thúc giục bà viết nhanh nhanh khô.

Tây Môn Trúc Âm liếc chú ý tên nhân đồ gia dụng thiết yếu, lông nheo khá nhướn lên, tiếp nối lại khuim bảo: “Mẹ vừa mới đây có thể ngổn ngang nhiều câu hỏi, mấy ngày nữa hẵng coi sao.”

“Ừm.” Buồn bực đóng góp trang web, Lục Bất Phá cực kỳ ao ước biết Tây Môn Xuy Tuyết sau khoản thời gian ngậm lệ của Lục Tiếu Phong đang làm gì tiếp?

Hơn nửa ngày sau, Lục Bất Phá quan sát màn hình hiển thị ngẩn fan rồi cù đầu: “Tây Môn, vào mức kia… Làm sao anh có thể phân biệt em?” Chẳng lẽ cũng tương tự Tây Môn Xuy Tuyết, ngày đầu tiên sẽ không tin sao?

Tây Môn Trúc Âm đóng góp máy tính của Lục Bất Phá lại, đặt nó qua một bên, ôm cậu thản nhiên nói: “Cảm giác. Mặc kệ em trở thành dạng hình gì, thời gian em cùng anh sinh sống bên nhau đều phải sở hữu cùng một xúc cảm. Hoa, xúc cảm khi đó thân chúng ta giống hệt như linch hồn kết hợp vào với nhau, từng hành động, từng ánh mắt, từng thú vui của em mọi rất có thể tạo nên anh cảm hứng sẽ là em. Cho cho dù em gồm ko chấp nhận, anh vẫn hoàn toàn có thể xác định đó là em. Không tất cả thời khắc như thế nào là biệt lập cả, vào lúc em bước vào trong chống bệnh của anh, đứng ở bên cạnh anh, nhiều loại cảm giác này đã ban đầu xuất hiện thêm.”

“Vậy vì sao anh không vun è em ngay lập tức từ đầu?”

“Anh hại, sợ hãi em chỉ là 1 trong ảo hình ảnh. Anh sẽ không thể Chịu đựng đựng được hậu quả của câu hỏi em tránh đi. Tuy cảm hứng được em, mà lại anh nhất mực đề nghị thế Chắn chắn hoàn toàn, đề xuất xác định ngươi sẽ không còn tách đi, khẳng định em ko là 1 ảo hình ảnh trước đang.”

“Vậy sau đó tại vì sao không nhịn nữa?”

“Bởi vì chưng ta vẫn gắng cứng cáp mười phần, ví như vạch nai lưng thân phận của em thì em vẫn trọn vẹn ở trong về anh. Cho cho dù Hác Giai tất cả là bạn nữ thiệt của em, mặc dù nhì tín đồ đã hôn phối, anh cũng biến thành dùng hết thảy mưu mô để cướp em về. Hoa, em là của anh ấy, chỉ tất cả anh new rất có thể đã có được em, cũng chỉ tất cả em bắt đầu có thể giành được anh.”

Lục Bất Phá ngẩng đầu, Tây Môn Trúc Âm cúi đầu, vào mắt nhì tín đồ chỉ gồm cho nhau, cũng chỉ có thể có lẫn nhau. Nhìn Tây Môn một hồi, Lục Bất Phá lấy điện thoại cảm ứng thông minh bấm gọi, chỉ phút chốc sau, điện thoại được bắt, bên đó truyền mang đến một âm tkhô giòn tkhô hanh tỉnh giấc, Lục Bất Phá mau lẹ nịnh nọt gọi: “Mẹ, bé trên đây.”

“Bây giờ… ở mặt nhỏ cũng 11 tiếng rồi, sao còn không ngủ?”

“Mẹ đào hố nhỏ, ngủ ko được.”

“Hả?”

“He he, bà mẹ, từ bây giờ con, ờ, không cẩn trọng, ờm, bấm chuột trang chuyên mục của bà bầu.”

“Ồ? Không buộc phải nhỏ không phát âm truyện của mẹ sao?”

“He he, bà bầu, nhỏ biết không nên rồi mà. Ờ thì, truyện《 Xin lỗi, ta yêu thương ngươi 》 sao hôm nay còn chưa update vậy mẹ?”

Đầu bên đó điện thoại khá yên lặng một chút, xem ra cô bé sĩ Lục Đường Pmùi hương Pmùi hương hiện giờ đang bị lag bản thân. Vài giây sau, bà nói: “Gần đây bị giục phiên bản thảo, truyện kia hiện giờ đang tạm bợ dứt.”

“Mẹ ── đừng mà lại, ta mong muốn gọi a. Con của người mẹ hãn hữu tất cả thời điểm mới đọc văn uống của chị em, bà mẹ nỡ lòng như thế nào không update a?!”

“Thằng ranh Tiểu Phá này.” Lục Đường Phương thơm Phương mắng một câu, “Ngủ đi, sau này dậy sẽ có được gọi.”

“Mẹ! Con yêu mẹ!” Hôn một chiếc chụt qua điện thoại thông minh, Lục Bất Phá cụp máy. Sau đó lại hôn cái chụt lên phương diện fan bên cạnh.”Nếu mẹ dám viết thảm kịch thì em vẫn mnai lưng nheo bà hàng ngày luôn luôn.”

Tây Môn Trúc Âm nhẹ nhàng cắn lên miệng Lục Bất Phá một chút: “Ừ.”

Sáng mau chóng ngày tiếp theo, Lục Bất Phá thức giấc dậy. Cthị xã thứ nhất sau thời điểm rời nệm vẫn chính là đánh răng cọ khía cạnh, cthị xã thứ hai và đúng là mang bữa sáng lên ghế sa lon, rồi mới ôm laptop qua. Tây Môn Trúc Âm hiện đang họp, cơ hội Lục Bất Phá msinh sống máy tính thì cũng không có sống đó. Vội vàng msinh sống trang chuyên mục của người mẹ, Lục Bất Phá ngửa mặt lên chầu trời rú: “Mẹ! Con yêu thương mẹ bị tiêu diệt mất!” Mẹ update mọi cha chương!

Xài trương mục nhưng bà mẹ mới tóm tắt sáng nay, Lục Bất Phá mừng quýnh đưa vào phát âm chùa truyện VIP, chẳng mấy chốc sau sẽ gọi không còn ba cmùi hương, Lục Bất Phá hít hít mũi, bấm Điện thoại tư vấn mang đến bà.

“Mẹ, không nhiều quá hà, gọi không vẫn, người mẹ hoàn toàn có thể một lần tung hết truyện được không? Con mong mỏi xem kết cục, không được SE.”

“Thằng nhóc Tiểu Phá này! Muốn nắn đọc thì từ mình đi nhưng viết!”

Bị ba phương thúc giục truyện, Lục Đường Phương thơm Phương thơm cụp điện thoại cảm ứng thông minh. Bĩu bĩu môi, Lục Bất Phá kích chuột, truyện của anh nhưng mà, làm sao ko vội đến được?

Trong văn chống, trên màn hình máy vi tính của Tây Môn Trúc Âm sẽ hiện tại trang phân mục của một người sáng tác, anh vẫn phát âm một cỗ truyện, tựa là 《 Xin lỗi, ta yêu ngươi 》, cũng chính vì bao gồm chương VIP đề xuất anh còn đặc biệt quan trọng bảo chị Lily thêm chi phí vào thông tin tài khoản. Đôi đôi mắt màu lam khá âm trầm, Tây Môn Trúc Âm hiểu siêu đủng đỉnh, duy nhất là đoạn quyết giỏi giữa Tây Môn Xuy Tuyết cùng Lục Tiếu Phong, thương tổn rồi tử vong. Nhìn trường đoản cú góc độ của tín đồ không tính cuộc đối với tình thân lúc đó của nhì người, Tây Môn Trúc Âm lại một lần tiếp nữa cảm tạ thượng đế đối với anh thật nhân hậu. Không liên tục phát âm nữa, anh đóng website rồi tắt sản phẩm, trầm tứ hồi thọ, mang tốc độ nlỗi điện nhưng mà bnóng số của Đoạn Vũ.

“Đoạn Vũ, là tôi, Tây Môn.”

“Tôi mong muốn nhờ vào em giúp tôi một cthị trấn vội vàng.”

“Trong mon này, ta mong muốn nhờ vào em xuất hiện nhằm gửi chiêu tập của Đoạn Hoa đi.”

“Chuyển đến trong thiên đường của mình với Hoa.”

“Cảm ơn.”

Đặt điện thoại cảm ứng thông minh xuống, Tây Môn Trúc Âm đứng lên rời khỏi văn uống phòng.

Hoa, xin lỗi, anh yêu em. Tình yêu của anh ấy đã tổn thương thơm em, làm cho thân thể của em bắt buộc dài lâu yên nghỉ. Ta suy nghĩ em nhất thiết ước ao yên ổn nghỉ ngơi nghỉ thiên mặt đường của họ. phần lớn năm sau, anh và em, còn có linh hồn của em đã cùng cả nhà yên ổn nghỉ làm việc đó, cho tới Lúc họ lại chạm chán nhau kiếp sau. Xin lỗi, anh yêu thương em, thế cho nên anh lâu dài tất yêu buông em ra.

***

Lục Đường Phương thơm Phương thơm rộng một tháng này những vào tình trạng nước sôi lửa rộp, Lục Duy Thành nhìn nhưng mà thiếu hụt chút mặc thây hậu quả, bức vợ phong cây viết. Vốn rất có thể dễ chịu rộng chút ít, nhưng bởi vì thằng nhỏ Tiểu Phá tê mỗi ngày đông đảo Call điện thoại cảm ứng tới thúc giục, bà tất yêu không tiếp tục update ba truyện cùng lúc, còn đề nghị chuyển kết truyện đến biên tập trước khi đăng lên mạng. Hôm ni, bà sau cùng cũng hoàn thành cỗ truyện nhưng nhóc Tiểu Phá mong chờ, trực tiếp gửi không còn toàn thể những chương còn sót lại vào vỏ hộp mail cho cậu, sau đó tắt máy tính, Điện thoại tư vấn chồng: “Ra ngoài ăn một bữa ra trò đi anh!”

“Được! Phương Phương hy vọng ăn uống cái gì?” Ngài Lục Duy Thành lâu ngày ko được cùng bà xã thân cấu hình thiết lập tức vọt vào tlỗi phòng.

(*Cặp này là chuẩn mực nữ giới vương x trung khuyển này =))) Kức hiếp, vk ck già nhưng ngọt kinh quá =))))*)

“Ăn trang bị Tây, sau đó em ao ước đi spa làm đẹp.” Lục Đường Phương Phương thơm vươn nhị tay, Lục Duy Thành lập và hoạt động tức ngã nhào qua ôm ghì lấy vợ.

“Phương thơm Phương, đêm ni anh mong.”

“Muốn nắn mấy lần?”

Không kịp hóng ra ngoài ăn uống tiệc, Lục Duy Thành thứ 1 nên mang vợ ăn một lượt vào thư phòng đang.

***

Sau khi đọc không còn truyện, Lục Bất Phá ăn không được ngon ngủ không im suốt một mon qua ở đầu cuối ngửa mặt lên chầu trời cười cợt to lớn, Á há há há, sau cùng cũng đọc xong ròi. Tây Môn Xuy Tuyết tulặng bố cùng với võ lâm y ý muốn cùng một nam giới nhân tên là Song Hỉ ( cũng chính là Lục Tiếu Phong chiếu qua *tên Song Hỉ new tởm =)))*) kết giao, hai người trở lại Tây Môn sơn trang, một năm sau, nhì fan dấn nuôi một cô nhi, khắc tên là Tây Môn Ức Phong (*dịch ra là Tây Môn nhớ Phong*). Tây Môn Xuy Tuyết nghỉ ngơi Tây Môn đánh trang phái nam tử bản thân yêu thương sinh sống niềm hạnh phúc cả đời, nhưng mà thiếu hụt niên Song Hỉ cơ bên dưới sự hạnh phúc của tình thân, thân thể ngày dần mạnh khỏe hơn.

Xem thêm: Tiểu Sử Người Mẫu Cao Xuân Tài Tiểu Sử, Cao Xuân Dục

Đọc hết truyện, Lục Bất Phá mngơi nghỉ site tin tức tức, cũng thề n lần rằng sau này sẽ không khi nào dancing hố nữa. Ngay sau đó, cậu bị thông tin đầu tiên đtràn vào đôi mắt làm cho đáng sợ. “Đoạn Vũ, em trai của Đoạn Hoa đột nhiên đưa ra quyết định dịch rời chiêu mộ phần của anh ý trai mình, tuy nhiên gửi tuyển mộ cho chỗ nào thì anh lại không nói, chỉ bảo là thiên đường nhưng mà Đoạn Hoa ưa thích nhất.” Nhìn chằm chặp vào tin tức này, Lục Bất Phá thiệt lâu chẳng thể báo cáo. Chờ cho đến lúc trọn vẹn hấp thụ kết thúc, cậu nở một niềm vui thật nhẹ. Không định hỏi cthị xã này, cậu chỉ bấm call điện thoại cảm ứng thông minh của một người: “Tây Môn, người mẹ sau cuối cũng viết ngừng rồi, về tối ni chúng ta nạp năng lượng mừng đi.”

“Được, ngươi ước ao nạp năng lượng gì? Đồ nạp năng lượng Trung Quốc?”

“Không, ăn uống vật Tây, ý muốn cà rốt trong đĩa của anh ấy.”

Đối pmùi hương nsinh sống niềm vui.”Được.”

“Sau kia đi phiên chợ tối nhé?”

“Được.”

Tây Môn, xin lỗi, em yêu thương anh, thế nên xin anh hãy tha lắp thêm cho sự tùy hứng với xúc động của em, này đều là cũng chính vì em yêu thương anh.

──── END ────

Tác giả: Tha sản phẩm mang đến tui đã chôm chỉa tên của phyên ổn Hàn ~

Bee: Đây là bản Vietsub ver cổ trang “Xin lỗi, ta yêu ngươi” nhằm giành cho Tây Môn Xuy Tuyết và Lục Tiểu Phụng, í lộn, Lục Tiểu Phong =)))))))

Bài này bản gốc là Yuki no Haha, bạn Bee khôn cùng phù hợp chị Mika ~ bản Hàn cũng khét tiếng không thua kém với tập phim bom tấn “Sorry, I love you” ~ còn phiên bản Trung, cmn ~ giọng nhị anh làm trái tyên ổn fangirl tui tan chảy ~~~


Chuyên mục: NGÔI SAO